Xóa bỏ tất cả câu chuyện trong cuộc đời bạn

Xóa bỏ tất cả câu chuyện trong cuộc đời bạn

Hỏi: Làm thế nào để kết hợp giữa cái nhìn thâm sâu của Đại thừa và thực hành quan sát thân tâm một cách chân thật?

Thực ra, tất cả những cái nhìn trong Phật giáo đều là “kết luận” mà người tu hành đạt được từ việc quan sát chân thật về bản thân và vạn vật. Trước tiên là quan sát, sau đó mới có cái nhìn, chứ không phải ngược lại. Chỉ cần chúng ta có thể quan sát chân thật về thân tâm và vạn vật, thì những cái nhìn đó sẽ tự nhiên xuất hiện mà không tốn nhiều công sức.

Lý do khiến chúng ta khó thấy được cái nhìn của Phật pháp hiện nay là vì chúng ta không thể quan sát một cách “chân thật”. Nguyên nhân không thể chân thật là do tâm trí của chúng ta chưa được thanh tịnh. Chúng ta quan sát với thành kiến của riêng mình, bị ảnh hưởng bởi những thành kiến đã có sẵn, nên không thể thấy được cái nhìn của chư Phật.

Cả quá trình nhận thức về Phật pháp cơ bản là quá trình xóa bỏ những kiến thức cũ kỹ của bản thân. Nhìn thế giới mà trong đầu không có bất kỳ câu chuyện nào thì rất dễ dàng đạt được cái nhìn của chư Phật. Nhìn vào bản thân mà không có câu chuyện sẽ giúp chúng ta đạt được sự giải thoát; nhìn vạn vật mà không có câu chuyện sẽ giúp chúng ta đạt được sự giải thoát theo pháp.

Tất cả những ràng buộc khiến chúng ta không tự do chính là những câu chuyện của chúng ta; tất cả những gì che khuất khiến chúng ta không thấy được thực tại của các pháp cũng chính là câu chuyện của chúng ta; tất cả những gì khiến chúng ta phải chịu đựng sinh tử và phiền não cũng vẫn là câu chuyện của chúng ta. Vì vậy, toàn bộ quá trình tu hành của chúng ta cơ bản là quá trình xóa bỏ những câu chuyện cũ.

Khi xóa bỏ hoàn toàn các câu chuyện cũ, chúng ta sẽ thấy rõ ràng cái nhìn của Phật; nếu các câu chuyện cũ chưa được xóa bỏ hoàn toàn, còn giữ lại bao nhiêu câu chuyện và giữ lại loại nào thì chính các câu chuyện đó sẽ cản trở, trói buộc và làm cho chúng ta không tự do. Vì vậy, nói đi nói lại, “câu chuyện” chính là chìa khóa.

Người phàm sinh ra trong câu chuyện, chết trong câu chuyện, vui vẻ trong câu chuyện và đau khổ trong câu chuyện; chỉ có chư Phật Bồ Tát thoát khỏi các câu chuyện, ở giữa các câu chuyện nhưng không bị ảnh hưởng bởi nó. Vì vậy, họ là người tự do và hạnh phúc, sống tự do mà không cần đến các câu chuyện hay hạnh phúc từ các câu chuyện.

Nếu muốn cảm nhận sự tự do và hạnh phúc của chư Phật Bồ Tát, chúng ta cũng phải phá vỡ các câu chuyện, thoát khỏi các câu chuyện và sống trong thế giới tâm trí không có các câu chuyện. Nhìn trời mà không có câu chuyện, nhìn đất mà không có câu chuyện, nhìn vạn vật mà không có câu chuyện, nhìn bản thân và người khác mà không có câu chuyện như vậy thì Tịnh độ và Cực lạc thế giới sẽ hiện ra trước mắt.

Khi quan sát thân tâm thì đừng bận tâm đến bất kỳ cái nhìn Đại thừa nào cả; hãy từ bỏ tất cả những mẩu truyện về cái nhìn chỉ cần quan sát một cách chân thật. Có một điều để xem điều đó; hai điều để xem hai điều đó. Đừng dùng tâm “tôi biết” để quan sát mà hãy dùng tâm “tôi chưa biết” để quan sát. Như vậy qua thời gian dài quan sát chắc chắn bạn sẽ chứng kiến hoặc xác thực những cái nhìn Đại thừa ấy.

Chỉ cần quan sát rõ ràng thân tâm mình thì bạn đã chứng minh hết thảy mọi cái nhìn Đại thừa rồi. Thánh nhân nhốt mình trong căn phòng nhỏ nhưng vẫn biết hết lý lẽ trên thế gian; tại sao? Bởi vì thân tâm chẳng khác gì với vạn vật nên khi quán chiếu vào chính mình thì sẽ hiểu rõ lý lẽ ấy. Quan sát chính mình sẽ dẫn đến sự giải thoát triệt để và chứng ngộ chân lý. Quan sát chính mình…

bởi – Trung Tâm Thiền Đường Đại Viên Mãn Không Sợ Ở Đài Loan

Để lại một bình luận