Khởi đầu linh thức (11)
Linh quang bệnh không biết ai phát minh ra. Linh quang đã bị bệnh. Linh quang thật sự có thể bị bệnh không?
Giải thích từ ngữ. Linh quang: là tổng hợp các ion điện tích âm phát ra từ linh hồn cư trú trong cơ thể con người. Con người sống thì linh quang tồn tại. Con người chết thì linh quang rời bỏ. Linh quang là ánh sáng tinh thần vốn có của mỗi người.
Thiền gia nói rằng: chúng sinh vốn có Phật tính. Thanh tịnh không nhiễm. Linh chiếu sáng và tỏa ra ánh sáng. Bệnh nhân: là những hiện tượng phát sinh do cơ thể không thoải mái.
Nghiên cứu về khái niệm linh quang bệnh cho thấy nó tương tự với hiện tượng phát sinh khi linh thức khởi đầu. Cơ thể có những chuyển động không tự chủ. Miệng có thể nói. Tay có thể viết.
Các ngôn ngữ và chữ viết mà không nhận biết, không hiểu biết. Có khả năng cảm ứng kết nối với sự tồn tại của chúng sinh trong pháp giới. Có sự tồn tại của thần, Phật, Bồ Tát và các vị thần linh khác. Cũng có sự tồn tại của ma quỷ và chúng sinh trong thế giới ma.
Cũng có những người có khả năng kết nối với thông tin trong pháp giới, tiếp nhận thông điệp được truyền tải từ pháp giới. Cơ thể cũng sẽ xảy ra một số hiện tượng khó chịu.
Nấc cụt, run rẩy, chóng mặt, đau đớn, tức ngực, nặng nề như một viên đá lớn đè lên (tức). Bên ngoài cơ thể dường như bị bao bọc bởi một lực lượng vô hình (nặng nề).
Ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm hoặc ánh mắt dữ tợn khiến người khác cảm thấy lạnh gáy. Không còn sức sống, phản ứng chậm chạp, thiếu tập trung, dễ cáu gắt, lo âu và mất ngủ.
Hình như cơ thể đang chứa đựng một người khác bên trong. Những hiện tượng này thường khó tìm ra nguyên nhân qua các kiểm tra y tế thông thường. Nếu bàn về phương diện tinh thần thì biểu hiện giống như đa nhân cách hoặc nhiều nhân cách.
Cách trị liệu đầu tiên là phải tìm ra vấn đề nằm ở đâu. Có nguyên do từ việc tu tập tôn giáo hoặc các pháp môn khác hay khí công để khai mở linh thức; hoặc do những trắc trở trong cuộc sống công việc tình cảm.
Gặp phải khó khăn, trở ngại dẫn đến tinh thần hỗn loạn; linh thức chiếm ưu thế và bộc lộ ra ngoài. Việc trị liệu dễ hay khó phụ thuộc vào thời gian khai mở.
Với những trường hợp ngắn hạn thì dễ giải quyết hơn; còn với những trường hợp kéo dài cần thời gian hướng dẫn lâu hơn vì đã chịu ảnh hưởng của thông tin từ pháp giới quá lâu nên để lại dấu ấn tâm lý trong ý thức.
Trong ảo tưởng lại có cảnh giới huyễn hoặc; cuộc sống thực tế và tình huống ảo diệu khó mà phân biệt rõ ràng; cả ngày lo lắng bất an; còn tùy thuộc vào việc muốn hay không muốn thoát khỏi tình huống ảo diệu đó.
Nếu muốn thoát khỏi thì sẽ tìm được giải pháp; nếu không muốn thoát khỏi thì cũng sẽ không tìm được giải pháp vì họ cũng chẳng phân biệt được mình là người hay thần nữa.
Cách trị liệu thứ nhất: Người bệnh cần phải có tâm muốn thoát khỏi tình huống ảo diệu đó thì dễ giải quyết hơn; người hướng dẫn cần giúp họ giải phóng khỏi sự can thiệp của pháp giới; xử lý vấn đề kẹt linh hồn hoặc kẹt âm khí.
Hãy hỏi rằng: Thần Phật Bồ Tát đều rất từ bi và quyền năng vô biên; họ đâu cần phải mượn thân xác ô uế này để hành đạo tuyên pháp?
Làm cho con người trở nên mê muội lạc lối và xa rời quy luật thế gian sao? Vì vậy thông tin từ pháp giới
Không quan tâm “không chú ý” “không quản lý” “không suy nghĩ” “không tu luyện” “không học hỏi”. Ngắt kết nối để giảm thiểu tối đa sự can thiệp từ pháp giới.
Cách thứ hai: Tiếp tục mượn phép để hướng dẫn người bệnh ổn định tâm trí;
Tu tập thiện pháp theo từng cá nhân về tín ngưỡng, quan niệm, nhận thức và thói quen để cung cấp thông điệp và hướng dẫn khác nhau nhằm tăng cường tính ổn định,
Tăng cường năng lượng nhằm triệt tiêu sự can thiệp của chúng sinh trong pháp giới.
Cách thứ ba: Hướng dẫn người bệnh tìm ra vấn đề cảm xúc và thiếu sót; điểm nút thắt của cảm xúc tiêu cực;
Giải phóng những ràng buộc tâm lý để tiến bước trên con đường giác ngộ.
Từ vô thủy đến nay vốn dĩ là Phật,
Rơi vào bụi trần ô nhiễm bởi bụi bặm; Một niệm vô minh che khuất tự tâm,
Lạc lối bản tính trên con đường sinh tử.
Linh thức khởi đầu sợ hãi xuất hiện;
Hóa ra chưa nhận biết bản thân thực sự.
Một khi giác ngộ mọi nghi vấn đều tan biến,
Vậy mới chính là diện mạo chân thật ban đầu.
bởi – Thầy Liu Hong Ming