Khởi đầu giác ngộ (19)
Tu hành. Sức mạnh bên ngoài và sức mạnh bên trong. Chia sẻ kinh nghiệm cá nhân. Bảy năm trước, tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về tu hành. Một cơ duyên đã đưa tôi tiếp xúc với tự phát công.
Tôi luyện tập hơn một tháng thì phát điên. Bây giờ tôi cũng không nhớ thông tin từ đâu đến. Dường như có một giọng nói. Tôi đã nhốt mình trong phòng một tháng. Thực sự tôi rất ít ra ngoài. Ngoài việc đưa đón trẻ em đi học, mua rau, và khi có chỉ dẫn từ thầy vô hình cần phải ra ngoài. Còn lại tôi đều ở nhà. Mỗi ngày có khóa học buổi sáng, buổi trưa, thỉnh thoảng còn có cả buổi tối. Ngoài các vị thần “Phật”, “Bồ Tát” chính, còn có các thần linh đã qua lại trong hư không. Mỗi vị thần Phật Bồ Tát đều dạy một môn học riêng biệt. Trong quá trình đó đầy những điều kỳ diệu và hấp dẫn khiến tôi bị cuốn hút vào nó. Lúc đó không hề sợ hãi mà còn hơi điên cuồng nữa. Chỉ là cơ thể không phải do ý thức kiểm soát. Dường như có một sức mạnh khác đang dẫn dắt tôi. Ví dụ như lúc lên lớp hay xuống lớp phải quỳ tiếp nhận Bồ Tát, thì đầu gối như không phải của tôi vậy, trực tiếp va chạm xuống sàn nhà. Một ngày ít nhất bảy tám lần, nhiều thì mười bảy mười tám lần. Điều kỳ diệu là đầu gối hoàn toàn không bị bầm tím chút nào cả. Có một lần không biết để tăng cường niềm tin của tôi, đã chỉ dẫn tôi giúp đỡ một người lớn tuổi điều chỉnh sức khỏe cho họ. Tôi thực sự đã làm được điều đó (xin lỗi, không thể nói chi tiết hơn). Rất nhanh chóng thời gian một tháng đã đến, các vị thần Phật Bồ Tát nói rằng sẽ trở về rồi, nếu duyên đến thì tự khắc sẽ gặp lại nhau, chỉ dặn dò một câu “hãy tự lo cho mình”. Lúc đó tâm trạng thật sự rất đau lòng và xót xa dâng lên trong lòng tôi. Sau đó trở lại với sự dẫn dắt của ý thức, lúc ấy cảm giác như mất mát điều gì đó vậy; sợ hãi “lo lắng”, nghi ngờ “băn khoăn”, bất lực “lúng túng”, cùng lúc xuất hiện trong tâm trí tôi; cái gọi là hoảng loạn? Chỉ những người trải qua mới biết? Nghi ngờ xuất hiện trong lòng tôi; Tôi đang phát điên phát cuồng sao? Tại sao lại nhốt mình cả tháng trời? Làm những việc mà trong nhận thức của bản thân chưa từng làm qua? Nhưng dường như ở đâu đó vẫn có một sức mạnh vô hình đang kéo theo mình vậy; Một số anh chị em đồng tu quen biết hoặc chưa quen biết ghé thăm; hiện ra những điều chưa từng thấy trước đây; Có được niềm tin; nỗi hoảng loạn trong lòng mới từ từ được hóa giải.
Trước khi phát điên nửa tháng, tôi đã tìm ra bộ kinh ẩn giấu hơn hai mươi năm: Kinh Đàn Kinh và Kinh Kim Cang hợp thành bản xem xét lại; đọc hai lần mà vẫn chưa xong; con người cũng trở nên điên cuồng theo cách riêng của mình; sau này để tìm kiếm câu trả lời, tôi mang về những kinh điển của Thiền gia và Phật gia từ nơi chùa chiền; đọc kinh tụng kinh trở thành phần cuộc sống hàng ngày của tôi; đọc mỗi quyển kinh dịch chỉ cần một câu phù hợp với tâm trạng lúc ấy; cứ thế từng câu từng câu tích lũy lại; tâm trí mới từ từ ổn định hơn; không còn hoang mang nữa; dần dà hình thành được một hình dáng rõ ràng hơn cho bản thân rồi mới bắt đầu tìm hiểu các kinh điển Đạo gia và Nho gia khác nữa; tụng kinh càng thêm tuyệt vời hơn nữa! Ban đầu tụng thì hiện tượng chỉ có hai chữ “gấp” thôi “vội vàng”; sách kinh mang về khoảng năm mươi quyển kinh điển của Phật giáo và Đạo giáo hai nhà này; lúc ấy chỉ đơn thuần muốn tụng qua mỗi quyển sách một lần thôi! Khi tụng vừa nhanh vừa gấp gáp hoàn toàn không theo quy luật nào cả! Vài ngày sau nó khiến cho hơi thở khó khăn mà vẫn muốn nhanh lên nhưng cũng chẳng thể nào nhanh nổi! Một cách tự nhiên càng tụng càng chậm lại! Chậm đến mức bây giờ mỗi quyển phẩm Phổ Môn phải mất khoảng một giờ đồng hồ để đọc hết từng chữ từng âm thanh! Kinh Kim Cang hay Kinh Dược Sư khoảng ba giờ đồng hồ mới xong! Nó diễn ra thật tự nhiên chứ không phải cố ý chút nào! Ban đầu khi tụng thì trong đầu thường xuyên hiện lên những tình huống trước đây nhưng đến bây giờ có thể hoàn thành xong một bộ kinh mà chẳng nghĩ ngợi gì cả! Trong quá trình tụng kinh này cơ thể bên trong có một sức mạnh đang dẫn dắt mình! Miệng tự nhiên niệm ra lời! Âm thanh cũng tự nhiên phát ra từ đan điền! Khi tụng đôi khi âm thanh vang vọng như chuông lớn! Có lúc giống như tiếng giảng pháp trang nghiêm của Bồ Tát! Có lúc giống như tiếng cầu xin kính cẩn của đệ tử xin nghe pháp! Đều xuất phát từ miệng mình chứ không phải do ý thức điều khiển mà là đến từ sức mạnh sâu sắc bên trong cơ thể mình! Làm mọi thứ thật tự nhiên thôi nên việc đọc kinh giúp cho tôi hiểu nguyên nhân tại sao? Niềm tin sinh ra giúp cho tâm an ổn hơn! Quá trình tụng kinh khiến cho tâm trí hỗn loạn của tôi dần bình tĩnh trở lại và dễ dàng an trú ít khởi vọng tưởng.
Gần đây có người hỏi làm thế nào để tu hành? Vì mỗi người đều có môi trường khách quan và tình huống thực tế khác nhau nên duyên phận cũng khác nhau mà tính cách cũng khác nhau nữa nên chẳng có phương pháp nào phù hợp với tất cả mọi người cả mà cần phải tự phản tỉnh bản thân tìm ra điểm yếu kém và thiếu sót ở đâu để nhận diện nó rồi tin tưởng vào sức mạnh sâu sắc bên trong chính mình thì phương pháp đối trị sẽ tự nhiên xuất hiện chứ không phải chạy đông chạy tây cầu pháp mù quáng vì vậy nên ghi chép lại trải nghiệm bảy năm qua thành văn bản chia sẻ với những ai đang bắt đầu giác ngộ hoặc những ai hữu duyên hy vọng sẽ hữu ích cho họ thêm phần nào nữa ngoài ra tâm chính là đạo trường nếu có thể định tĩnh thì nhà chính là Lan Nhã (chốn yên bình) tạo dựng thành gia viên viên mãn chẳng phải chính là tu hành sao?
by – Thầy Liu Hong Ming