Linh thức khởi sắc 26

Khởi đầu nhận thức linh hồn (26)

Tôn giáo là một loại “niềm tin” văn hóa và phong tục truyền thống. Nó có sự khác biệt về địa lý và nhân văn. Tu hành là sự tự rèn luyện bản thân. Tự phản tỉnh bên trong. Nâng cao đạo đức và tinh thần nhân luân. Vì vậy, niềm tin tôn giáo không đồng nghĩa với tu hành. Tu hành cũng không nhất thiết phải có niềm tin tôn giáo.

Những người thấy được sự khởi đầu của nhận thức linh hồn thường coi niềm tin tôn giáo như một hình thức tu hành. Họ chú trọng vào việc học tập các nghi thức bên ngoài mà thiếu đi sự tự nhận thức trong rèn luyện bản thân. Làm việc thiện, bố thí, giữ gìn giới luật, tham gia lễ hội cầu siêu, thờ phượng tín ngưỡng – tất cả đều là những hình thức học tập bên ngoài. Khi tâm trí đã lệch lạc, họ luôn mong muốn dựa vào sức mạnh của thần linh để cầu nguyện tăng phúc giảm tai ương, hoặc hy vọng nhận được nhiều phước báo hơn. Cuộc sống gặp khó khăn, không theo ý muốn của mình; bệnh tật dày vò; sự nghiệp không thuận lợi; họ lại oán trách nghiệp lực từ nhiều kiếp trước hoặc bị cản trở bởi ma quỷ thần linh. Họ muốn mượn lễ hội cầu siêu để giải trừ oan gia trái chủ và xóa bỏ tác động tiêu cực của nghiệp lực cùng chướng ngại từ ma quỷ, nhưng lại không nghĩ đến việc tự phản tỉnh và sám hối. Người mê muội không thấy tội lỗi; khi giác ngộ thì thấy rằng tội lỗi không phải là tội lỗi. Tội lỗi vốn dĩ không có nơi nào để tồn tại cả; chỉ vì nghi hoặc mà sinh ra tội lỗi. Kinh nói:
Người mê muội chỉ tu phước chứ không tu đạo; chỉ nói rằng tu phước chính là đạo. Bố thí cúng dường thì phước vô biên; nhưng trong lòng vẫn tạo ra ba điều ác. Họ dự định sẽ dùng việc tu phước để diệt trừ tội lỗi, nhưng ở kiếp sau vẫn còn tội lỗi dù đã được phúc báo; chỉ cần gạt bỏ nguyên nhân gây ra tội lỗi trong tâm mình thì mỗi người sẽ thật sự sám hối.

by – Thầy Liu Hongming