Linh thức khởi sắc 28

Khởi đầu sự nhận thức linh hồn (28)

Bản chất của con người là sự kết hợp giữa thần tính và bản năng động vật. Người hiền thánh trở thành hiền thánh chính vì họ luôn giữ gìn thần tính mà không để mất. Trong khi đó, thế gian thường hành động theo bản năng động vật, khiến cho thần tính bị che khuất. Đạo mà các trường phái “Đạo”, “Nho”, “Phật”, “Thiền” nói đến chính là cách làm thế nào để đánh thức thần tính vốn có trong mỗi người.

Làm sạch những thói quen của bản năng động vật. Giữ gìn thần tính là làm cho mặt sáng của nhân tính được thể hiện ra trong cuộc sống. Sử dụng ánh sáng thần tính này để làm người tốt, chứ không phải bị kéo theo bản năng động vật mà hành xử tùy tiện, bừa bãi. Con người không thể làm tốt, hành động chẳng khác gì thú vật. Thậm chí còn tệ hơn cả thú vật. Gần đây có nhiều tin tức xã hội về việc giết cha giết mẹ, giết vợ giết con. Còn có những kẻ mất hết lương tri, vì tiền bạc mà đầu độc công chúng, hại đồng loại. Họ gây họa cho con cháu, diệt tộc diệt chủng cũng sẵn sàng làm ra được. Thực sự không biết họ có bao nhiêu thân xác và bao nhiêu miệng. Cần nhiều như vậy để làm gì? Có thể ăn mặc hết tất cả sao? Quá thật chỉ là khoác lên mình lớp da người nhưng bên trong chứa một trái tim quỷ dữ. Ít lòng tự trọng lại còn tự cho mình là người trên người khác. Thật không biết họ sẽ lấy gì để đối diện với con cháu đời sau, khi bị mọi người khinh ghét. Thật đáng thương và đáng buồn.

Trên con đường cuộc sống, những ai bắt đầu nhận thức linh hồn không biết đó là bất hạnh hay đại hạnh của cuộc đời. Những kẻ bất hạnh thì bị sự nhận thức linh hồn chi phối mà mơ hồ không biết thần tính là gì. Họ chạy theo pháp giới và thần thông như một mục đích tối thượng, cam tâm chịu sự điều khiển của chúng sinh trong pháp giới mà không nhận ra thần tính vốn có của mình. Từng phút từng giây đều bị ràng buộc bởi chúng sinh trong pháp giới; tâm trí tưởng tượng ra cảnh giới pháp giới như thật; không hiểu chân lý thiêng liêng ở ngay trong bản thân mình; mê muội tôn sùng các vị thần quỷ trong pháp giới.

Từ khởi đầu nhận thức linh hồn đến giác ngộ thật đơn giản dễ dàng; đừng tưởng tượng quá phức tạp. Chỉ cần một niệm không sinh ra thôi! Không khởi lên phân biệt đúng sai thiện ác; không có ảo tưởng hay suy nghĩ lộn xộn; mỗi niệm đều trống rỗng; mỗi niệm đều không dính mắc; không dính mắc vào đúng sai thiện ác; cũng không dính mắc vào yêu ghét hay lựa chọn; mỗi niệm đều vô quá khứ tương lai hiện tại; ngay tại đây và lúc này một niệm rõ ràng minh bạch, không ô nhiễm và không vướng mắc. Khi thấy được điều này thì đã giác ngộ rồi; tự nhiên sẽ thấy được chân tâm của mình và dùng chân tâm này ứng biến với mọi thứ xung quanh một cách tự do thoải mái mà chẳng bị ràng buộc gì cả. Hành trình này đã thực sự đi trên con đường thánh thiện rồi; tu dưỡng bản thân bằng đức hạnh; hành xử bằng trí tuệ; đó chính là đại hạnh trong cuộc đời.

by – Thầy Liu Hong Ming