Khởi đầu nhận thức linh hồn (31)
Người có nhận thức linh hồn cần tự nhận biết lý do tại sao linh hồn lại tỉnh thức. Cần hiểu rằng cuộc sống là quá trình học hỏi và trưởng thành không ngừng. Tuy nhiên, phần lớn mọi người chỉ sử dụng tâm ý thức. Họ quen với việc nhận thức và quan niệm theo thói quen. Vì vậy, một suy nghĩ luôn hướng ra bên ngoài để tìm kiếm những thứ bên ngoài. Việc học hỏi kiến thức cũng dựa trên việc cá nhân đánh giá giá trị vật chất làm tiêu chuẩn, từ đó có sự chọn lựa. Và cá nhân lại tràn đầy tự tin về những gì mình đã học và biết.
Và trong cuộc cạnh tranh của thế giới vật chất trần tục, lòng ham thắng liên tục dâng cao. Hãy thử tưởng tượng nếu bạn bước vào thư viện, đứng giữa các kho sách được phân loại rõ ràng. Trong biển kiến thức mênh mông như vậy, điều bạn đã học và biết thật nhỏ bé biết bao. Dùng kiến thức này để “nhận thức” và “quan niệm” đối mặt với tất cả mọi thứ trong cuộc sống thì liệu có thuận lợi như ý không? Hay là đầy phiền muộn, nghèo khó, chướng ngại và hiểm trở? Những điều không thuận lợi trong cuộc sống đều xuất phát từ việc bám chấp vào nhận thức và quan niệm của bản thân. Bị nó ràng buộc. Và con đường đời thường không suôn sẻ đến 80-90%. Vẫn chưa hiểu rõ nghèo khó và chướng ngại từ đâu mà đến. Chỉ biết oán trời trách người mà không tự phản tỉnh về lỗi lầm của bản thân. Chỉ mãi theo đuổi vật chất để nuôi sống bản thân mà quên đi đạo đức tinh thần chính là chìa khóa để tồn tại trong xã hội. Sách có nói: Con đường học vấn không gì khác ngoài việc tìm kiếm sự an tâm mà thôi. Nâng cao tầng bậc đạo đức tinh thần là điều cần thiết đầu tiên chính là tìm lại lương tâm vốn có.
Còn những người sẽ tỉnh thức linh hồn thường trải qua hai con đường. Một là cá nhân có tín ngưỡng tôn giáo hoặc tu luyện pháp thuật, tập trung vào tu dưỡng nội tâm dẫn đến sự tỉnh thức ban đầu của linh hồn (hiện tượng tỉnh thức ban đầu này có thể kết nối thông tin từ pháp giới, nói ra ngôn ngữ linh hồn, phát ra tiếng kêu “hắt hơi”, cơ thể tự động rung động v.v…). Nhưng vẫn còn một khoảng cách trước khi đạt được trạng thái giác ngộ hoàn toàn của linh hồn. Một số tôn giáo gọi hiện tượng này là bệnh thiền hoặc điên cuồng trong tu luyện. Trong một số phái tôn giáo, khi giáo viên phát hiện học viên có hiện tượng ban đầu này như khi thiền định cơ thể sẽ rung động, họ sẽ yêu cầu học viên dùng ý chí kiềm chế lại để cơ thể không rung động nữa. Nhưng có những người do duyên đủ đầy vẫn không thể kiềm chế được; nếu nhìn bề ngoài thì có vẻ điên cuồng nhưng sau một thời gian sẽ dần ổn định lại; còn nếu lo lắng bất an, sợ hãi vô cùng, thỉnh thoảng khóc thỉnh thoảng im lặng, hành xử hoang dã mất kiểm soát thì cần phải có nghị lực lớn hơn nữa mới có thể bước lên con đường giác ngộ.
Một loại hiện tượng khác của những người bắt đầu tỉnh thức linh hồn là khi họ gặp phải nguy hiểm sinh tử trên con đường đời; hoặc gia đình “sự nghiệp” tình cảm “học tập” gặp phải xung đột “khó khăn” cản trở gây ra khổ sở về tinh thần; rơi vào tình trạng không thể tự thoát ra được; chìm đắm trong cảnh giới đó mơ hồ u mê; ý thức hỗn loạn như mất trí; nếu bị trầm cảm “hưng cảm” hoảng loạn v.v… Khi ý thức bị rối loạn thì lúc này linh hồn sẽ nắm quyền kiểm soát hàng ngày; ngay cả khi đây là hiện tượng mà người tu hành tôn giáo gặp phải cũng cần phải nỗ lực rất nhiều mới có thể thoát khỏi tình trạng mê muội này; cũng thấy nhiều người bị lạc lối trong cảnh giới này nghi thần nghi quỷ mà hoang mang bất an; nghi hoặc bất định; hoặc đi vào con đường thần quỷ mà mất phương hướng bản thân; huống chi những người chưa từng tiếp xúc với kinh điển thánh học hay thông tin liên quan mà vô tình xảy ra hiện tượng tỉnh thức linh hồn thì thử thách và đau khổ họ phải chịu đựng thật khó diễn tả; giống như ruồi không đầu lang thang vô định chẳng biết đâu mà lần; lại chẳng thấy được con đường giải thoát nào cả; tâm đã rối ren sợ hãi bất an nhưng lại chẳng tìm thấy phương hướng nào cả nên hoang mang vội vàng tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài; những ai tìm được con đường giải thoát thực sự ít ỏi vô cùng.
by – Thầy Lưu Hồng Minh