Khởi đầu nhận thức (9)
Theo đuổi một cuộc sống hạnh phúc, viên mãn và vui vẻ. Cần phải dựa vào một cuộc sống ổn định.
Một cuộc sống ổn định cần có một tâm hồn ổn định. Chỉ khi đó mới có cơ hội theo đuổi cuộc sống hạnh phúc, viên mãn và vui vẻ.
Đứng ở ngã tư. Xe cộ tấp nập. Nhìn người qua lại. Ai nấy đều mang vẻ mặt cứng nhắc. Không ai có chút nụ cười nào.
Họ ra ngoài là để theo đuổi một cuộc sống ổn định. Nhưng họ lại thể hiện sự vội vàng và nóng vội.
Tại sao? Bởi vì tâm họ không ổn định. Không thể nắm bắt hiện tại.
Hãy làm tốt những việc mình cần làm và bổn phận của mình. Những tưởng tượng hão huyền theo đuổi vật chất, danh lợi.
Chỉ để cầu mong thành công nhất thời. Nhưng đổi lại là phiền muộn và đau khổ. Mà trong đời, chuyện không như ý chiếm tới tám phần mười.
Sự lạc lối ngay lúc này làm tăng thêm sự không chắc chắn trong tương lai. Tạo ra những suy nghĩ sợ hãi, lo lắng, nghi ngờ, băn khoăn, bất lực và mơ hồ.
Cảm giác như đang mang trên mình áp lực vô hình nặng nề mọi lúc. Vì vậy luôn ở trong trạng thái lo âu và không ổn định.
Cổ nhân có câu: Biết đủ thì thường vui vẻ. Người biết là người trí tuệ. Biết đủ là khiêm tốn, thấp bé.
Thường là không thay đổi, không dễ dàng gì cả. Vui vẻ là không lo âu mà hạnh phúc.
Trong cuộc sống cần có trí tuệ để gánh vác. Những điều hão huyền tự nhiên sẽ không sinh ra. Đối diện với mọi người và sự vật cần dùng tâm khiêm nhường.
Tự nhiên sẽ kết giao được nhiều duyên tốt đẹp. Không tranh giành, không cầu mong thì tự nhiên tâm sẽ bình yên hòa hợp.
Không lo âu thì tự nhiên sẽ luôn ở trong trạng thái ổn định. Thời điểm này chính là cuộc sống viên mãn hạnh phúc vui vẻ.
Sự an hòa và ổn định là điều mà con người thiếu thốn. Sự bất an và không chắc chắn chính là nguồn gốc của phiền muộn và đau khổ.
Kinh nói: Biết dừng lại thì mới có thể ổn định. Ổn định rồi mới có thể tĩnh lặng. Tĩnh lặng rồi mới có thể an yên.
An yên rồi mới có thể suy nghĩ rõ ràng.
Điều kiện tiên quyết để biết dừng lại chính là phải có trí tuệ. Và sự khai sáng trí tuệ đến từ việc tĩnh tâm trong sự ổn định.
Vì vậy biết dừng lại và sự tĩnh lặng an yên cùng tác động đồng thời với nhau. Kinh nói: Định huệ đồng học tập; Định huệ hợp nhất; Không phải hai pháp.
Tự giác hành trì chỉ nằm ở việc hiểu rõ tâm mình thôi. Yêu ghét lựa chọn phát sinh từ tâm.
Cảnh duyên không sinh ra yêu ghét lựa chọn; Tâm không động thì pháp cũng không phát sinh.
Không ra cũng không vào; Định chẳng phải cảnh giới của định; Một lòng tự tại; Định nằm trong đó rồi.
Định chính là bản thể của trí huệ; Trí huệ chính là công dụng của định.
Lúc này chẳng học mà vẫn biết; Không lo nghĩ mà vẫn hiểu biết.Kinh nói: Dừng lại ở chỗ thiện nhất; Chỗ thiện nhất chính là một lòng duy nhất.
Lòng này chẳng phân biệt đúng sai thiện ác; Chẳng phân biệt tốt xấu đẹp xấu; Chẳng phân biệt yêu ghét lựa chọn; Tâm chẳng hai pháp; Một khí lưu hành; Vô vi mà vẫn hành động.
bởi – Thầy Lưu Hồng Minh