Xin hãy tự kiểm tra xem bạn có thực sự tu hành không?
Hàng triệu người đang học Phật, học Đạo, tu hành, tại sao vẫn còn sinh tử? Ngoài việc chưa minh tâm kiến tính, phần lớn chỉ là công phu bề ngoài (tu hành hình thức), chưa thực sự đi vào thực hành và hiểu thấu ý nghĩa chân thật của Phật pháp, Đạo pháp.
Cần biết rằng tu hành là công phu thực tiễn, không phải lý thuyết trống rỗng. Hiện nay, những người học Đạo thường bàn luận về huyền diệu và tìm kiếm vẻ bề ngoài đẹp đẽ nhiều hơn, còn những người “thực sự tu luyện và chăm chú tham cứu” thì lại rất ít.
Nếu tu hành chỉ là thói quen: tham gia lớp học, nghe kinh thuyết pháp, niệm Phật, thiền tọa mà không dùng để cứu mình cứu người, không áp dụng Phật pháp và Đạo pháp vào cuộc sống thì thật lãng phí thời gian quý báu của bản thân.
Tu hành chân chính cần có trí thức đúng đắn và cái nhìn đúng đắn; trí tuệ mới có thể hòa hợp. Không thể chấp nhất vào “cái tôi tu là chính pháp, còn người khác đều là ngoại đạo”, nếu khác với cách tôi tu thì sẽ bài xích nó; như vậy cơ bản đã phát sinh phân biệt đối xử, điều này không phải là ý nghĩa từ bi của Phật pháp.
Cần biết rằng con người từ vô thủy đến nay vì sao vẫn mãi lang thang trong biển khổ sinh tử mà không biết trở về? Chính là vì chấp trước vào thế gian “như điên cuồng”, “như ảo ảnh”, “như giấc mơ”, “như say sưa”.
Bị lạc mất bản thân trong cảnh giới giả dối; bước vào cảnh giới giả mà không biết nó giả dối; bước vào biển khổ mà không biết khổ; sống rồi chết, chết rồi sống, mãi rơi vào vòng luân hồi.
Người đời thường nói: “Cuộc đời như một vở kịch”. Bạn cứ việc diễn hết mình nhưng đừng quá nhập vai mà quên mất chính mình. Những cảm xúc vui buồn trên sân khấu chỉ là diễn xuất thôi, đừng quá chấp nhất. Chớ quên rằng “để cho ‘bạn trên sân khấu’ quên mất ‘tôi thật sự'”.
Một người tu hành cần biết rằng cuộc đời không phải là một con đường tuyệt vọng mà phụ thuộc vào cách bạn nắm bắt khoảng thời gian trống trong luân hồi để thực sự tiếp cận con đường giác ngộ của Niết Bàn và hiểu rõ được phương pháp siêu việt sinh tử.
Vì vậy, thành tựu trong tương lai ~ không phải do khả năng hay tài năng của bạn mang lại; cũng không phải do bạn đã cứu độ bao nhiêu người hay lý luận được bao nhiêu điều hay; càng không phải do địa vị cao quý hay quy mô của đạo tràng lớn nhỏ;
mà chính là từ sâu thẳm trong tâm hồn bạn – càng có trí huệ vi diệu hơn nữa, càng khiêm tốn hơn nữa và tâm lượng rộng lớn hơn nữa. Chỉ có như vậy mới có thể giữ tâm đúng mực để xử lý mọi việc và tiếp nhận mọi thứ một cách hòa hợp. Do đó “lập nguyện hoàn nguyện” mới chính là tiêu chí quyết định thành bại trong việc tu hành kiếp này.
※ Mọi người đều tự nhận mình đang tu hành. Xin hãy tự kiểm tra xem bạn đã làm được bao nhiêu điểm?
1. Có đến đây theo nguyện vọng hay đã hoàn thành nguyện vọng trở về?
2. Có buông bỏ những chuyện thế tục hay chưa?
3. Có bị công việc, tình cảm ràng buộc mà quên đi nghiệp vụ thiêng liêng và lời nguyện của mình?
4. Có từ bỏ danh lợi và quyền lực hay chưa?
5. Có loại bỏ lòng tham và dục vọng hay chưa?
6. Có thay đổi tính cách và bản chất hay chưa?
Hãy nghĩ về những người mặc áo tu nhưng chỉ làm những việc bề ngoài hoặc theo thói quen như tham gia lớp học hoặc phục vụ tại đạo tràng mà chưa chịu khó đào sâu vào tâm tính thì sẽ chẳng thể nào trở thành duyên tăng trưởng cho việc tu hành.
Mang theo lòng tham muốn cá nhân cùng với sự chấp trước thế gian thì làm sao có thể trở về cõi Tây Phương Tịnh Độ? Cõi Tịnh Độ đó chẳng phải lại biến thành một biển khổ nhân gian sao?
Nay đây việc tu hành cần “thân ở thế gian nhưng tâm xuất gia”, xa rời gông cùm tinh thần. Một số người tuy gọi là đang tu nhưng lại chất chứa đủ thứ phiền não thế tục khiến họ khó khăn khi bước vào chùa chiền hoặc nơi tôn nghiêm,
mà lòng vẫn vướng bận với những chuyện vụn vặt hàng ngày,
và chẳng thể nào luyện tập được công phu sống trong hiện tại thì hỏi rằng làm sao có thể gột rửa bụi bặm tích tụ từ bao lâu nay? Làm sao để loại bỏ tính cách và bản chất của mình? Và làm sao thay đổi vận mệnh kiếp này?
※ Tu hành cần biết: “Đừng tự cho rằng mình đang tu mà thực ra bị số phận dẫn dắt đi theo một vòng luân hồi khác!”
Có câu cổ nhân nói: “Nắm bắt điểm chuyển biến của cuộc đời” – cần phải chậm lại một chút để quan sát kỹ lưỡng và suy nghĩ: Tôi đang sở hữu cái gì? Thiếu sót cái gì? Cẩn trọng vượt qua khó khăn thử thách bằng cách sử dụng chúng một cách thông minh để biến nguy cơ thành cơ hội.
Trong suốt cuộc đời chúng ta luôn đối mặt với những phiền toái xung quanh gây ra đau khổ nhưng đừng quên rằng: “Biết buông bỏ chính là trí huệ lớn nhất trong cuộc đời”.
Khi bạn buông bỏ cái tôi cá nhân và không so đo với mọi người thì ngay khoảnh khắc đó tâm hồn sâu thẳm bên trong sẽ được giải phóng – thanh tịnh tự tại đến mức nào! Bình yên vui vẻ đến mức nào! Đây mới chính là trái tim thanh tịnh chân chính của Bồ Tát.
Dù ở nhà hay xuất gia để tu hành thì tiêu chuẩn đánh giá vẫn giống nhau: Một người “tu” vài năm hoặc vài chục năm khi nghe xã hội bình phẩm các vị ăn chay “tâm địa xấu xa nhất”,
Khi nghe câu nói này bạn cảm thấy thế nào? Là chúng sanh đã sai lầm khi chỉ trích? Hay chúng ta cần tự phản tỉnh kiểm điểm lại bản thân?
Khi bạn biểu hiện trái ngược với lòng từ bi nơi đạo tràng nhưng trở về gia đình cũng như môi trường công việc lại quay trở về với cái tôi ích kỷ thì bạn sẽ hiểu nguyên nhân nằm ở đâu.
Hãy nghĩ đến một vị thiền giả nội ngoại bất nhất (lời nói không đồng nhất với hành động), cộng thêm việc quá nhiều lần níu kéo ở thế tục khiến sáu căn bị ô nhiễm “nơi đây sắc tướng ràng buộc nơi kia cảnh giới bụi bặm,” làm sao thoát khỏi biển khổ sinh tử đây? Hiện nay có nhiều người chỉ ăn vài năm đồ chay hoặc tham gia vài năm đạo hoặc nghiên cứu vài năm Phật pháp,
mà đã mơ tưởng đến việc sinh về Tây Phương Tịnh Độ hoặc quay về cõi Vô Cực Lý Thiên quả thật giống như kẻ ngu si nói mộng! Không ai biết rằng các vị Thánh hiền xưa kia khi bắt đầu con đường sửa đổi đều trải qua bao nhiêu cực nhọc cùng thử thách,
mới đạt được thành tựu cùng chứng đạo nếu như không lập nguyện hoàn nguyện thì tâm tính chưa viên mãn cũng như trí huệ chưa trưởng thành thì nơi đâu cũng chẳng phải là quê hương của bạn cả! Chỉ phí hoài kiếp này để phổ độ duyên nghiệp rồi còn phải đợi kiếp sau quay lại!
Có câu cổ nhân nói: “Chân đạo ắt có chân khảo nghiệm”, con đường đoạn tuyệt sinh tử cần những ai có căn cơ lớn lao mới có thể đạt được điều ấy! Không đơn thuần chỉ chạy theo phong trào cầu phước báo kết thiện duyên thôi đâu! Nói đơn giản: “Con bò mang gánh nặng nghìn cân còn kiến chỉ mang hạt gạo” đều tận tâm tận lực cả!
Một vị thiền giả nếu khả năng trí huệ đạt mức 10 điểm nhưng nếu chưa nỗ lực tới 5 điểm liệu có đạt được thành quả gì không? Con đường thế tục – cuộc sống ngắn ngủi mọi người đều biết nên sắp xếp tranh thủ ra sao để cuộc sống tốt đẹp hơn!
Còn trên con đường tu tập – hàng triệu nghiệp vụ Thánh thiện cùng vấn đề sinh tử lớn lao liệu ai biết quy định bản thân ra sao cũng như thúc giục bản thân để thân-tâm-linh có cơ hội nâng cao?
Nay các vị thiền giả nếu thiếu chân tâm chỉ ứng phó bề ngoài cho qua chuyện thôi! “Nói trắng ra rằng nghiệp lực nặng hơn cả nghiệp vụ (đoạn luân hồi) Thánh thiện của bạn lâu dài sẽ che khuất lương tri!”
※ Làm thế nào thoát khỏi biển khổ sinh tử: Lập nguyện hoàn nguyện nắm bắt khoảnh khắc hiện tại
Khi tiến trình tu tập gặp trách nhiệm quá lớn hoặc lời nguyền bất khả thi chúng ta luôn đưa ra rất nhiều lý do! Hãy nhớ rằng trước chân lý chẳng tồn tại hai chữ “lý do”, trước mặt Thánh Phật càng chẳng tồn tại hai chữ “khó khăn”, chỉ hỏi chúng ta đã quyết tâm chưa?
Lập nguyện hoàn nguyện chính là chìa khóa chủ yếu đánh giá thành công hay thất bại lần này vì vậy giữa ba bố thí năm phương pháp phát sức mạnh từ lời nguyền ấy nhằm đoạn tuyệt sinh tử!
Ps. Ba bố thí: tài bố thí, pháp bố thí , vô úy bố thí
Năm phương pháp: tức sắc tướng , danh , giác tưởng , trí đúng , chân như . Trong đó giác tưởng tức phân biệt tức hiểu rõ . Ba phương pháp đầu tiên thuộc thế gian , hai phương pháp sau thuộc xuất thế gian .
Tại đạo tràng ~ Không yêu cầu ai đối xử tốt với mình mà hỏi xem bản thân đã đóng góp bao nhiêu cho đạo tràng?
Về tình cảm ~ Tấm lòng cha mẹ giống như lòng Bồ Tát dùng tình yêu thương cha mẹ dành cho con cái áp dụng tương đương lên đồng môn hoặc chúng sanh xung quanh.
Về nghiệp vụ ~ Dùng tinh thần làm nghề nghiệp chăm sóc nghề Thánh thiện của bạn , chẳng ai thất bại cả .
Về quan hệ xã hội ~ Không tranh giành thị phi cùng nhau vui vẻ thôi.
Về trạng thái tinh thần ~ Thuận nghịch đều vui vẻ tùy duyên tự tại.
Về công việc ~ Biến nơi làm việc thành đạo tràng , lợi dụng quan hệ xã hội tùy duyên hóa độ . Hãy nhớ rằng :“Chỉ khi kiên định ý chí mới tạo nên nền tảng vững chắc cho sự phát triển.”
Sự khác biệt lớn nhất giữa Thánh nhân và phàm phu nằm ở : Cùng đi trên con đường sửa đổi , cùng chịu thử nghiệm va vấp – Thánh nhân kiên trì tới cùng còn phàm phu gặp khó khăn liền thoái lui ; Dũng khí + Kiên trì – suốt dọc đường mới giữ vững lập trường .
Có câu cổ nhân nói :“Nhẫn nhục dễ dàng , nhẫn oán khó khăn”. Nhẫn nhục : Chúng ta hy sinh cống hiến chịu đựng cực nhọc đây chính là sứ mệnh mỗi thiền giả nên đảm nhận điều này thật đáng quý .
Nhẫn oán : Khi đối diện nghịch cảnh túng thiếu vẫn giữ thái độ ngay thẳng công bằng vô tư biểu hiện nội tâm vui vẻ đó mới thực sự đáng gọi anh hùng giữa muôn anh hùng .
“Không chịu khó lao động thì lấy đâu ra thu hoạch đầy niềm vui?” Hãy nhớ rằng Đức Phật Bồ Tát lúc còn sống đối xử với chúng sanh giống như “người mẹ chăm sóc con cái” hết sức tận tụy chăm sóc giúp đỡ sẵn sàng thay họ gánh tội lỗi quyết chí cứu độ chúng sanh – Nguyện sẽ chẳng chứng quả nếu chúng sanh chưa được cứu độ . </ P >
Tu hành cần mở rộng từng cá nhân trái tim mỗi người thành đạo tràng chứ không chỉ làm công tác hình thức (tu hình thức) cần thiết thân thể hoạt động tích cực đóng góp thay vì trở thành ‘khách du lịch’ trong đạo tràng .
Vì vậy thường nói :“Mọi con đường đều dẫn tới Roma , bước vào Phật Đạo cũng đều thông suốt”. Cách đơn giản :“Có thể bước vào Đạo qua ba bảo môn”.
Cửa tín tâm~ bước vào từ tính chất . Đức Phật : Trong suốt ngày giờ luôn phản chiếu giữ gìn tự tính thanh tịnh vô nhiễm.
Cửa trí huệ~ bước vào từ trái tim . Giáo lý : Khai mở kho báu bên trong linh hồn xa rời tất cả tập khí bản chất.
Cửa từ bi~ bước vào từ thân xác . Tăng đoàn : Khởi phát đại ý chí lập lời nguyện kiên cố suốt dọc đường giữ nguyên lập trường .
Tu hành tuyệt đối đừng chấp bất kỳ phương pháp nào hãy giữ bình thường tâm bình đẳng vui vẻ tránh xa tất cả cảnh giới bụi bặm sắc tướng nhằm hướng tới cảnh giới vô tâm ; trái tim bất động trước cảnh vật ; bởi vì chuyển hóa từ trái tim khiến ánh sáng chân lý hiển lộ ra ngoài .
bởi-Phượng Hoàng Sơn Mạch Từ Hoàng Cung