Thức tỉnh linh hồn (15)
Có phải tu hành là khổ không? Tu hành có cần phải khổ luyện không? Có một số ý kiến như vậy. Tu hành là một cuộc thử thách ở mọi nơi. Khổ nạn luôn hiện hữu. Vì vậy, tu hành là khổ. Phải từ nơi khổ mà tu.
Hãy hỏi rằng khổ từ đâu mà có. Nó không phải do trời phú cho bạn. Cũng không phải do thần Phật Bồ Tát để thử thách bạn mà áp đặt lên bạn. Mà chính là do tâm bạn sinh ra tưởng tượng, tính toán được mất. Còn những điều kiện bên ngoài nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn. Không như ý muốn. Không thuận lòng. Cầu mà không được. Được rồi lại mất. Do đó, nhận thức cảm giác bên trong dần dần khiến cảm xúc trở nên tiêu cực. Tích tụ nhiều suy nghĩ tiêu cực trong người mình. Tự trách mình, tự thương hại mình. Không biết chuyển hóa tâm trạng của bản thân để thoát khỏi tình huống này, mà ngược lại còn sa vào sự giày vò của thân tâm này. Khổ vì sự sống này.
Các bậc đã thức tỉnh linh hồn hoặc những người bước vào cánh cửa tu hành thường nhận được thông điệp về những điều không thuận lợi trong cuộc sống: “Nghèo khó”, “khổ nạn”, “thất bại”, “tập hợp và phân tán”. Đó là những gì bạn phải chịu đựng trong số mệnh của mình, vì bạn đến thế gian này với sứ mệnh trời ban cho bạn một nhiệm vụ nào đó. Vì vậy, cuộc đời bạn sẽ có những gian nan thử thách này. Tất cả khổ nạn và thất bại đều nhằm tôi luyện và thử thách bạn. Nếu bạn chấp nhận quan điểm này và tiếp nhận nó, thì con đường hướng tới sự thức tỉnh linh hồn của bạn sẽ đầy chông gai, bởi vì bạn không hiểu việc tự phản tỉnh và sám hối bản thân, không hiểu chân lý của cuộc sống. Trải nghiệm cuộc đời là kết quả từ những suy nghĩ liên tục của trái tim bạn tạo ra; mọi hành động đều xuất phát từ chính tâm trí của bạn. Những điều chưa hoàn mỹ trong học vấn, tình yêu, sự nghiệp, hôn nhân và gia đình đều do sự lệch lạc trong cách đối xử với suy nghĩ của bạn gây ra; và khi thất bại hay gặp trở ngại thì lại đổ lỗi cho người khác hoặc thời điểm không ủng hộ mình; tức là không nhận ra lỗi lầm thuộc về bản thân mình; lòng đầy oán hận và tức giận; hoặc trách trời trách người; dưới cơn giận dữ cuộn trào ấy, phán đoán trở nên sai lệch; cuộc đời của bạn từng bước tiến tới thất bại.
Nếu bạn cảm thấy cuộc sống là khổ hoặc tu hành là khổ thì nghĩa là bạn đang đi trên con đường sai lầm. Trong Phật giáo có câu: “Tại sao con người phải tu hành?” Chính là để thoát khỏi khổ đau mà đạt được niềm vui. Nay xem khổ làm thầy mà đi trên con đường khổ đau thì con đường thức tỉnh của bạn sẽ còn rất xa vời vợi. Hành thiền cũng chẳng khác gì nhau; hãy tự tìm kiếm bản thân mình để xem cách đối xử với người khác có thiện hay ác; loại bỏ cái xấu giữ lại cái tốt; luôn mang lòng biết ơn đối với sự cống hiến của người khác. Trong Kinh có câu: “Nếu thật sự là người tu hành thì đừng thấy lỗi lầm thế gian.” Đừng dùng quan điểm cá nhân để đánh giá đúng sai thiện ác ở người khác; đó chỉ qua việc so sánh tính toán bằng tâm trí mà ra cả thôi; huống chi việc làm đúng sai thiện ác ở người khác cũng nằm ngoài khả năng chuyển hóa của chính mình nữa! Nếu chỉ một ý niệm phán xét chỉ trích thì chỉ làm tăng thêm lòng oán ghét giữa hai bên; tổn thương đến bản thân (gây tổn thương cho cơ thể và rối loạn tâm trí); còn với họ cũng chẳng có lợi ích gì (gây tranh cãi tức giận).
by – Thầy Liu Hong Ming