Cách tu tâm như thế nào?
Người xuất gia tu tâm, tâm phải tu như thế nào? Đó chính là không có tâm phân biệt, tâm thanh tịnh thì chính là Phật. Chúng ta trong vòng luân hồi làm người phục vụ, tiếp xúc với mọi người ở mười phương, thì không thể phân biệt lẫn nhau,
Dù là người tại gia hay xuất gia, đều phải đối xử bình đẳng, không khởi tâm phân biệt. Chúng ta độ chúng sinh, chính là dùng cái tâm không phân biệt để độ. Người tại gia không hiểu đạo lý này,
Họ thường bàn luận tốt xấu, phân chia đúng sai, yêu ghét rõ ràng; còn người xuất gia thì bất kể đúng hay sai, tốt hay xấu, bề ngoài chỉ biết vâng dạ cho qua chuyện, không quan tâm đến những gì tai nghe mắt thấy,
tâm không khởi phân biệt, không chấp trước vào nó, đó chính là tâm xuất gia. Nếu người xuất gia suốt ngày nói người này tốt, người kia xấu, bàn luận đúng sai thì đó chỉ là thân đã xuất gia mà tâm vẫn chưa xuất gia.
*Phá vỡ cõi ma* Người tu hành chính là phải tìm kiếm giải thoát trong những nghiệp thức của sắc, thanh, hương, vị, xúc và pháp thuận nghịch. Không có ma thì không thành đạo; thành Phật đâu có dễ dàng như vậy. Không trải qua khổ hạnh và ma chướng thì làm sao có thể rèn luyện được vô minh phiền não?
Người tu hành chính là đang sửa chữa ma chướng (ma trong lòng), chỉ khi phá vỡ được vô minh phiền não trong cõi ma mới có thể đạt được giải thoát; cũng chỉ khi buông bỏ sắc thanh hương vị xúc pháp và lòng không còn vướng bận mới có thể đạt được sự thanh tịnh giải thoát và hiển lộ được Bồ Đề tâm.
Vì vậy, người tu hành không thể sợ ma chướng và cũng không nên tham cầu an ổn thuận cảnh; như vậy sẽ không tiến bộ. *Không sợ bị phê bình* Chúng ta cần phải có khí phách không sợ bị phê bình của người khác; chỉ cần lòng ngay thẳng thì sẽ không sợ đi lệch đường; ngay cả khi người khác đi lệch cũng sẽ không bị ảnh hưởng.
Nếu một người làm việc mà luôn lo lắng sợ hãi trước những lời phê bình của người khác; thấy ai nói chuyện riêng mà lòng liền bất an nghi ngờ rằng họ đang nói về mình thì đó chính là một người thiếu hiểu biết và rất đa nghi.
*Cách đạt được sáu căn thanh tịnh* Chúng ta tu hành tức là phải sửa chữa sự phân biệt phiền não do sáu căn đối với sáu trần gây ra; phân biệt thiện ác, âm thanh tốt xấu đủ loại… loại phân biệt này chính là sáu căn chưa thanh tịnh.
Tu hành tức là phải sửa chữa những phiền não phân biệt này cho đến khi sáu căn đối với sáu trần hoàn toàn không còn phân biệt nữa mới gọi là sáu căn thanh tịnh và mới có thể thấy năm uẩn đều rỗng.
*Tu hành trước tiên cần giữ gìn trái tim hoang dã* Tu hành trước tiên chính là phải giữ gìn trái tim hoang dã này – một trái tim tùy ý muốn – đừng để nó ra ngoài mà buông thả; điều này rất khó nhưng chúng ta cần phát nguyện để tiêu trừ những thói quen tội lỗi từ vô thủy,
cần phát huy can đảm nỗ lực thực hiện khổ hạnh; những điều khó khăn hãy cố gắng làm; những điều mà người khác ngại làm chúng ta hãy đi làm; phát nguyện rằng bản thân muốn thành tựu giống như các vị thần thánh tiên Phật vậy. Như vậy niềm tin, sự hiểu biết, hành động và chứng ngộ mới tiêu trừ nghiệp chướng.
Khi nghiệp chướng tiêu trừ thì mọi việc sẽ trở nên vui vẻ thoải mái mà chẳng cảm thấy khổ sở gì cả. Dù sống ở cõi Sa Bà vẫn như sống trong cảnh giới của tiên Phật.
*Nhìn thấu buông xuống* Buông xuống không chỉ đơn thuần là lời nói miệng mà cũng chẳng phải đến lúc lâm chung mới hiện ra chánh niệm mà hoàn toàn quên đi ý thức về gia đình hay nỗi khổ ly biệt với thân nhân bạn bè; đó mới thật sự gọi là buông xuống.
Để đạt tới cảnh giới buông xuống – cần dần dần trong cuộc sống hàng ngày giảm bớt sự quan hệ với sự vật và tình cảm cùng nhu cầu – càng ngày càng nhạt nhòa – càng ngày càng dễ dàng buông bỏ như vậy mới thực sự làm được việc buông bỏ mọi duyên.
Nếu vẫn còn chút ít ý thức về gia đình thì vẫn còn luân hồi sinh tử. Cần biết rằng chúng ta đến thế giới Sa Bà này mang theo nghiệp đến đây; cần tìm một con đường giải thoát khỏi sinh lão bệnh tử trong thế giới Sa Bà,
tránh việc tham hưởng thú vui từ ăn mặc ở đi lại… tạo thêm nhiều ác nghiệp mới rồi lại quay trở lại con đường luân hồi sinh tử cũ.
Đừng tham sống lâu nếu chưa hiểu cách tu tập để đi trên con đường giải thoát. Dù sống hai trăm tuổi cũng chỉ tạo thêm nhiều nghiệp mà thôi; sau hai trăm tuổi rồi vẫn phải chịu luân hồi sinh tử.
Cơ thể chúng ta vốn hữu hạn và cuối cùng cũng sẽ bị hủy hoại nên chẳng thể nào dựa vào mãi mãi được. Cần nhìn thấu và buông bỏ nó; linh tính giác ngộ của chúng ta mới thật sự là chân ngã bất sinh bất diệt.
Khi đã được thân nhân loại rồi đừng phụ bạc cơ hội này! Biết rằng cần đi trên con đường giải thoát thì hãy dựa vào thân nhân loại này để tu tập thành tiên thành Phật. Nếu chưa biết cách tu tập mà lại vì cơ thể này tìm kiếm ăn mặc ở đi lại…
làm đủ mọi cách để hưởng thụ tạo ra vô lượng ác nghiệp thì chắc chắn sẽ liên quan đến ba con đường ác hoặc bốn loại sinh khác nhau nên cơ thể nhân loại thực chất chính là bước ngoặt,
nó vừa có thể coi như tai họa vừa có thể coi như cơ hội chuyển hóa nâng cao!