Đối với “tu luyện tâm linh”, bạn hiểu bao nhiêu?
Hai chữ “tu luyện tâm linh” chắc chắn rất quen thuộc với mọi người, nhưng có biết trong những năm gần đây, tại sao nhiều người tu hành lại luôn bị ám ảnh bởi việc tu hành và tâm linh? Họ đang tìm kiếm “lối thoát cho tâm hồn” một cách mãnh liệt?
Điều này không gì khác ngoài việc “linh hồn” của chúng ta đã không thể chờ đợi thêm nữa, hoặc nói cách khác là đã trở nên sốt ruột. Nó biết rằng nếu không tìm lại nguồn cội để hòa hợp với con đường “tu chân” từ nguồn gốc, thì bài kiểm tra tu hành trong cuộc đời này sẽ phải “nộp bài trắng”, vậy bạn nói nó có thể không lo lắng sao?
Một điều mà những người tu hành thường bỏ qua là họ quen coi cơ thể (cái tôi giả) của mình như cái tôi thật và xem trái đất như quê hương vĩnh cửu. Ai mà biết rằng “quê hương của linh hồn” đâu phải là điều mà mắt trần có thể tưởng tượng được, cái tôi giả không thể so sánh với linh hồn tiên thiên của “cái tôi thật”?
Nhưng có bao nhiêu người tu hành sẵn lòng quyết tâm học đạo và giúp nâng cao phẩm chất linh hồn vì việc “đoạn luân hồi”? Bởi vì phần lớn những người tu hành đều nghi ngờ rằng – dựa vào việc học đạo, tu hành, làm công đức, thanh toán ân oán cũ, tĩnh tọa thiền định, lợi ích âm dương hai chiều, tích lũy công đức một cách dần dần sẽ tạo nền tảng vững chắc cho sự thăng hoa về mặt tinh thần.
Việc học đạo và tu hành cần hiểu rõ – giải thích về cái tôi:
Cái tôi được hình thành trong não bộ của cơ thể; nó là ý thức có khả năng kiểm soát hành vi của sinh thể. Sinh thể từ khoảnh khắc ra đời đã liên tục sử dụng cơ thể (bao gồm da và dây thần kinh) cùng các giác quan để tiếp nhận thông tin năng lượng từ vũ trụ,
Điều này bao gồm gió mây, ánh sáng bóng tối, nắng mưa và âm thanh. Trong sinh thể con người còn liên tục tiếp nhận các vấn đề văn hóa nhân loại, đặc biệt là tiếp nhận một lượng lớn kiến thức và giáo dục cuộc sống; trong não bộ tích lũy rất nhiều thông tin kiến thức và sự vật.
Não bộ có chức năng xử lý thông tin sinh học đặc biệt; giữa chức năng não bộ và năng lượng thông tin phát sinh ra năng lượng xoay vòng tạo ra tư duy não bộ, liên tục sao chép, tiến hóa, sáng tạo và tinh lọc thông tin mới khiến cho thông tin trong não nhanh chóng mở rộng,
Năng lượng thông tin cũng theo đó gia tăng tạo thành trường năng lượng thông tin với khả năng cảm ứng. Khả năng cảm ứng này ngày càng mạnh mẽ hơn nữa phát sinh trong não bộ; cuối cùng kết hợp cùng chức năng não bộ tạo thành… một ý thức có khả năng phân biệt và kiểm soát chức năng cơ thể – đó chính là cái tôi.
Nhưng dù cái tôi mạnh mẽ đến đâu cũng vẫn bị hạn chế bởi chức năng não bộ và khả năng lưu trữ thông tin; tư tưởng con người sẽ rất đa dạng nhưng không bao giờ phát sinh khả năng tư duy vượt quá chức năng não bộ hay vượt ra ngoài kiến thức đã lưu trữ,
Vì vậy tư tưởng con người chắc chắn sẽ bị giới hạn trong chức năng não bộ và phạm vi kiến thức đã lưu trữ. Cái tôi hòa quyện với chức năng não bộ là cấu thành hữu cơ của sinh thể; cảm xúc và ham muốn của con người đều liên quan mật thiết đến cái tôi; tất cả đều xảy ra dưới tác động và sự kiểm soát của cái tôi.
Mục tiêu của việc học đạo tu hành có thể chia thành các mục sau:
1. Có khả năng hiểu rõ bản thân mình hơn nữa qua việc phân tích kinh điển.
2. Để tăng trưởng trí tuệ nhằm giải thoát khỏi phiền muộn thế gian.
3. Qua việc tu luyện mà có thể nhìn thấu sự sống chết.
4. Tu luyện để tìm kiếm nguồn gốc linh tính bản thân.
5. Qua việc tu luyện đạt được sự khai ngộ về mặt tinh thần.
6. Tu luyện thiền định giúp thay đổi khí chất của chúng ta.
7. Tu luyện khí công tiên đạo để nâng cao và thăng hoa về mặt tinh thần.
Dù bạn chọn tiêu chí nào làm mục tiêu cho việc tu hành thì thực tế cũng không rời xa ba lĩnh vực thân – tâm – linh này; nếu việc tu hành thiên lệch về một phía nào đó thì sẽ ảnh hưởng đến sự trưởng thành về mặt linh tính của bản thân.
Cần phải biết rằng thế giới vật chất càng văn minh thì thế giới tâm linh càng trở nên trống rỗng; cộng thêm áp lực từ môi trường bên ngoài có thể nói là nội loạn ngoại xâm; nếu không tìm thấy “lối thoát cho tâm hồn”, sẽ giống như tàu lửa lệch khỏi đường ray dẫn đến nhiều bất lợi.
Đây chính là tình trạng khủng hoảng tâm lý mà những người hiện nay đang đối mặt khi thực hiện các phương pháp tâm linh; nội tâm thường cảm thấy cuộc sống vô vị vô nghĩa: Tại sao phải đầu thai chuyển kiếp vào thế gian này? Không có hướng đi hay mục tiêu nào cả, không thấy hy vọng hay tầm nhìn… cuối cùng tại sao lại phải tu? Vì điều gì mà cố gắng? Vì điều gì mà bận rộn?
Có quá nhiều câu hỏi liệu thực sự vô giải sao? Sai rồi! Khi thầy Miao De bị nghịch cảnh dày vò gần như mất đi ý chí sống sót thì may mắn nhờ vào sự đồng hành của thầy Miao Xin cùng với hướng dẫn tinh thần, chữa trị tinh thần… (chính thức tham gia khóa học đạo) cùng với sự hỗ trợ kéo dài hơn một năm bằng cách gửi sách thiện,
Dù trời nắng hay bão tố hay mưa vẫn kiên trì phát sách thiện, sắp xếp lau chùi kệ sách ở các cung điện, đền miếu… bằng hành động cụ thể (không sợ bố thí), hỗ trợ in ấn sách thiện… những hoạt động thiện nguyện như vậy mới giúp cho tâm hồn từ từ leo lên khỏi đáy vực sâu; những trải nghiệm trên con đường này nếu không phải chính bản thân trải qua thì khó lòng hiểu được;
Nhưng chỉ cần bạn đã trải qua những ngày tháng gian khổ ấy cùng nhiều kinh nghiệm sống khác nhau khi bạn/ cô ấy tiếp nhận chúng sinh thì sẽ cảm nhận sâu sắc nỗi đau khổ của các đệ tử linh thiêng. Đúng như câu nói: Rome không xây dựng chỉ trong một ngày; mọi dấu chân đều để lại dấu vết; sự trưởng thành trong quá trình tu tập cũng cần dựa vào từng bước từng bước tích lũy kết quả.
Do đó đối với tất cả các phương tiện truyền tải thông điệp từ các nhà ngoại cảm… nếu như các đệ tử linh thiêng có thể buông bỏ bản thân hòa nhập vào vạn vật trời đất để diễn dịch chân thực quá trình đó thì hãy để bản thân suy nghĩ mọi thứ đang tiếp nhận ở hiện tại chính là cách loại bỏ thiếu sót cá nhân để bổ sung hoàn thiện.
Tất cả mọi vấn đề trên thế gian đối với chúng sinh đều đang ở trong thế giới nhị nguyên đối lập; nếu không rõ ràng về giới hạn âm dương hai cực này thì chắc chắn sẽ không thật sự buông bỏ được bản thân vì thường xuyên ở giữa đúng sai tốt xấu – chỉ riêng nhân loại mới mang thái độ và quan niệm này sẽ ảnh hưởng đến phán đoán lựa chọn của người tu tập.
Nếu có thể phá bỏ giới hạn nhị nguyên này thì đối với tồn tại hiện tại của chúng sinh chắc chắn sẽ vượt qua căn bản nhất. Đồng thời chuyển hóa lớn đối diện hai cực hạn chế này nhằm tránh tái tạo nghiệp nhân nghiệp quả nghiệp chướng cũng như dây dưa giữa nhiều kiếp trước khiến bản thân khó thoát khỏi nâng cao.
Thánh hiền nói: “Mọi thứ đều do duyên khởi mà tồn tại”, “biết số phận rồi chịu khổ”. Trong đời sống muôn hình muôn vẻ đều tồn tại duyên khởi riêng biệt cho mỗi cá nhân khác nhau trong suốt quá trình sống khi nghịch cảnh ập đến mới giải thoát được…
“Tiêu diệt nghiệp cũ” “giải quyết gốc rễ đau khổ” mới có thể nắm bắt tốt duyên phận học đạo nhằm tận lực thu hoạch điều quan trọng nhất trong quá trình tu tập – lòng từ bi và trí huệ. Trên sân khấu cuộc đời mỗi cá nhân đảm nhiệm vai trò khác nhau ở vị trí khác nhau “không bài xích – không so sánh”…
Hơn nữa tuyệt đối không nên phát sinh lòng ghen tỵ hoặc phỉ báng dẫn đến thái độ phân biệt hay lòng tham lam mất mát. Cần biết rằng: “Chấp nhận thành tựu của người khác – đánh giá đặc điểm riêng biệt bên cạnh”. Đây chính là trạng thái vô vi trí huệ vì họ dùng trái tim bao dung cùng trí huệ để nhìn nhận mọi thứ xung quanh.
Hãy nghĩ rằng hoa đẹp cần lá xanh làm nền mới nổi bật vẻ đẹp hoa lá ấy! Trong khu vườn lớn cuộc đời mỗi bông hoa mỗi chiếc lá đều mang giá trị tồn tại riêng biệt mà không nên bị phủ nhận! Việc học đạo quan trọng nhất chính là “làm thế nào để mình tỏa sáng đồng thời cũng chấp nhận ánh sáng từ người khác”.
by-Phượng Hoàng Sơn Mạch Từ Hoàng Cung