Nhưng dùng vô tâm, liền thành Phật.
Tất cả chúng sinh, vốn dĩ vô tâm. Trong vô tâm, vọng tính có tâm, theo đó sinh tử, lang thang khắp nơi, sinh nhiều khổ đau, không có chút nghỉ ngơi. Đại chúng chỉ cần nhận biết vô tâm, trực tiếp lấy và sử dụng, ngay lúc đó thành Phật, không chờ nhân duyên thời tiết.
Vô tâm là gì? Vô tâm là nói đối lập với có tâm. Đại chúng đều lấy khả năng suy nghĩ và tìm kiếm làm tâm; Bồ Tát thì không như vậy, Bồ Tát thấy rằng chính là phi tâm, ảo tưởng mà thôi. Vô tâm không phải là cây cỏ gạch đá không có tâm, mà vô tâm chính là không có vọng tâm.
Vô tâm tức là chân tâm. Chân tâm chính là thấy nghe cảm nhận vốn có. Thấy vốn thấy, nghe vốn nghe, giác vốn giác, biết vốn biết tức là vô tâm. Ví như thể lửa vốn dĩ có thể cháy, gặp gỗ thì cháy gỗ, gặp cỏ thì cháy cỏ, gặp tất cả đều cháy mà không cần lý do; lại như thể nước vốn dĩ có thể tưới nước, gặp hoa thì tưới hoa, gặp cỏ thì tưới cỏ, gặp tất cả vật cần tưới đều không thiếu gì. Lửa có lòng không? Nước có ý không? Dù không có lòng ý nhưng vẫn đủ hai vật để cháy và tưới. Sinh ra làm người được thân người cũng vậy. Gặp vật thì thấy được, gặp tiếng thì nghe được, gặp hương vị xúc chạm thì cảm nhận được, gặp pháp thì biết được. Pháp như vậy đó. Người có lòng không? Lòng có ý không? Vốn dĩ đều không như nước lửa tự nhiên vậy thôi.
Đại chúng trong vô tâm bỗng dưng sinh ra lòng tính toán gọi là có. Đối lập với phàm phu có lòng mà Bồ Tát nói gọi là vô tâm để đối trị lại. Nếu chúng sinh không nói có lòng thì Bồ Tát cũng sẽ không nói vô tâm. Tại sao vậy? Trong chân lý chẳng khởi lên cái gì cả. Vọng tâm giả danh giống như lông rùa sừng thỏ; chân tâm cũng giả danh giống như tên bàn ghế ghế đôn vậy thôi. Công dụng của vô tâm giả danh gọi là chân tâm.
Chỉ cần thấy nghe cảm nhận tức là vô tâm. Thấy chỉ đơn thuần thấy mà chẳng lập ra cái thấy trong cái thấy; thấy tức là vô tâm gọi là cái thấy của vô tâm; nghe chỉ đơn thuần nghe mà chẳng lập ra cái nghe trong cái nghe; nghe tức là vô tâm gọi là cái nghe của vô tâm; giác chỉ đơn thuần giác mà chẳng lập ra cái giác trong cái giác; giác tức là vô tâm gọi là cái giác của vô tâm; biết chỉ đơn thuần biết mà chẳng lập ra cái biết trong cái biết; biết tức là vô tâm gọi là cái biết của vô tận trí tuệ.Vô tận trí tuệ từ việc thấy nghe cảm nhận chính xác này chính xác chính xác chính xác sẽ dẫn đến một trạng thái thanh tịnh Niết-bàn.
Vô tận trí tuệ này chẳng ngăn trở muôn dụng ứng cơ đối vật nào cả mà vẫn hoàn toàn chuẩn xác từng chút một.Việc đi đứng đều mang lại sự kỳ diệu.Cái này được gọi tên bằng trí huệ,Bồ Đề,tên định huệ,tên bờ bên kia,tên giải thoát.Các tên khác nhau đều nói về trái tim này.Có lòng nhưng lại chẳng phải thật sự tồn tại,còn phàm phu cho rằng nó tồn tại;vô tận trí tuệ nhưng cũng chẳng phải thật sự vắng mặt,trí giả tự chứng nghiệm.
Vô tận trí tuệ chính là kỳ diệu.Bồ Tát và các vị Phật hiểu rõ điều này.Nhìn thế giới bằng trái tim vắng lặng,cái nhìn về thế giới,vạn vật như hoa hư ảo,mơ mộng và huyễn hoặc.Tâm niệm nhìn ấy giống như chim bay qua bầu trời,vừa qua đi đã chẳng để lại dấu vết nào.Vô tận trí tuệ nhìn thế giới,cả thế giới đầy tĩnh lặng;vô tận trí tuệ nhìn thế giới,kẻ nhìn tự an tĩnh.Vị nhân vắng lặng ở đâu cũng yên bình,sạch sẽ và thanh tịnh.Tại sao vậy?Vô tận trí tuệ chỉ đơn giản nhìn và nghe,mắt chẳng tham sắc,tai chẳng lưu luyến âm thanh;cảm nhận chỉ đơn giản cảm nhận,mũi chẳng mê hương,lưỡi chẳng dính vị,xác thân chẳng rơi vào xúc chạm,trí thức cũng đừng chạy theo pháp.
Mọi lúc mọi nơi,các vị Phật dùng trái tim,chỉ dùng trái tim vắng lặng.Dùng nhưng luôn trống rỗng,trống rỗng nhưng luôn sử dụng.Cái trống rỗng này ứng dụng bất tận.Vốn dĩ trái tim vắng lặng mọi người ai cũng sở hữu,chỉ riêng các vị Phật Bồ Tát mới sử dụng đến cực điểm.Người phàm khó hiểu khó biết.Trái tim vắng lặng,nó giống như chiếc gương kỳ diệu từ cổ xưa phản chiếu mọi thứ,vừa sạch vừa tăng trưởng.Ra vào ba cõi,mà vẫn chưa nhiễm ô muôn cảnh.Trái tim vắng lặng chính pháp bảo giải thoát.
Người hành đạo,nếu nhận thức được bản thân mình đang vắng lặng,trực tiếp lấy và sử dụng,trực tiếp thành Phật,rốt cuộc chẳng còn việc gì nữa.Hàng trăm cách hành đạo,còn kém hơn việc giữ cho mình vắng lặng.Chỉ cần giữ cho mình vắng lặng,sẽ thấy được chân thể,gọi nó bằng tên Phật.Trong suốt hai mươi bốn giờ,chỉ tìm kiếm trái tim vắng lặng,chỉ sử dụng trái tim vắng lặng,trực tiếp làm thành Phật!
by- Trung Tâm Thiền Định Đại Viên Mãn Không Sợ Ở Đài Loan