Con đường học và tu
Học đạo là từ việc học tập để tự hoàn thiện và trưởng thành hơn, trong khi tu hành cần có pháp môn đúng đắn để làm theo, tránh việc tu luyện mù quáng dẫn đến con đường sai lầm. Người thật sự tu luyện nếu có thể mỗi ngày đều mới mẻ,
lại mỗi ngày mới mẻ, không ngừng tự yêu cầu bản thân học đạo chăm chỉ, tu đạo chân thật, sẽ khiến cuộc sống trở nên viên mãn hơn và trở thành một người hành giả hạnh phúc.
Tại sao phải học đạo và tu đạo?
Cổ nhân đã nói: “Học rồi mới biết mình còn thiếu sót”, lại còn nói “Học đến khi cần dùng thì mới thấy ít”. Thường xuyên chăm chỉ nghiên cứu các kinh điển của tiên Phật có thể từ đó nhận được sự khai mở và phát sinh trí huệ, để phân biệt đúng sai thiện ác,
và hiểu rõ cách chuyển hóa tâm tính. Học đạo không sợ chậm mà chỉ sợ khởi tâm thoái lui, đây là quá trình mà mỗi hành giả đều có thể gặp phải. Và tu hành là công phu từng chút một; người ta thường nói:
Một ngày tu thì một ngày công, một ngày không tu thì một ngày trống rỗng. Trong suốt hai mươi bốn giờ mỗi ngày đều có thể hồi quang phản chiếu, dẹp bỏ dục vọng thanh tịnh tâm hồn. Cuộc sống mới có thể hiện ra giá trị của nó, trở thành một người hành đạo tự tại.
Cách học đạo và tu đạo:
Tại phần “học đạo”:
1. Từ việc tham cứu sách đạo, kinh điển và giáo lý để gia tăng hạt giống thiện: Thường xuyên tiếp nhận sự ảnh hưởng của kinh điển và giáo lý, sâu sắc trồng hạt giống thiện vào tiềm thức; khi nghịch cảnh xuất hiện sẽ có giáo lý và kinh điển làm kim chỉ nam giúp tạo ra khả năng tự nhắc nhở bản thân, hành vi sẽ không bị lệch lạc quá nhiều.
2. Từ quy tắc lễ nghi của Phật để yêu cầu giữ gìn giới luật: Quy tắc lễ nghi của Phật có thể thay đổi tâm trạng rối loạn và tà kiến; đồng thời cũng giúp cuộc sống có quy luật và hướng đi rõ ràng. Lễ nghĩa là lý; tiết chế là điều độ; vui buồn giận ghét đều phải giữ đúng mức. Dù ở nơi nào hay với đối tượng nào cũng cần biểu hiện cho phù hợp.
3. Tham gia lớp học nâng cao tại Đạo Tràng để phát triển khả năng cứu độ: Lớp nâng cao là quá trình thăng tiến của nhân tài; chỉ cần tham gia học tập với tâm huyết và kiên nhẫn thì sẽ phát triển được khả năng biện luận không bị cản trở, thực sự trở thành bậc thầy trong việc cứu độ người khác, thậm chí là toàn diện trong việc tổ chức tại Đạo Tràng.
4. Từ việc tham gia vào các hoạt động để gia tăng phúc huệ: Chỉ cần Đạo Tràng cần thiết thì nắm bắt cơ hội thực hành công đức; tham gia vào hàng ngũ giúp đỡ mọi người bất cứ lúc nào với lòng vui vẻ phục vụ cộng đồng,
thì chắc chắn sẽ có tâm hồn rộng mở và mối quan hệ tốt đẹp với mọi người xung quanh; vô hình trung tự tính sẽ tỏa ra lòng từ bi hoan hỷ. Trí huệ cũng sẽ được thể hiện qua những đóng góp liên tục này đồng thời cũng tích lũy phúc báo vô hình.
Tại phần “tu đạo”:
1. Giữ gìn lời nói và cử chỉ trang nghiêm – luôn giữ nụ cười trên môi, nói những lời hay ý đẹp, lịch sự; lời nói cử chỉ toát lên khí chất của Đạo, rèn luyện cách ứng xử tốt trong mọi tình huống. Thể hiện hình ảnh chân chính của một người hành giả văn minh lịch thiệp.
2. Khắc phục khuyết điểm nóng nảy – thông qua công phu hồi quang phản chiếu này nhưng dùng trái tim chân thành này mà suy nghĩ không rời khỏi tự tính mình; loại bỏ các thói quen như tham lam, sân giận, si mê, kiêu ngạo và hoài nghi; lúc này lương tri sẽ làm chủ nên khuyết điểm nóng nảy dễ dàng bị loại bỏ.
3. Xây dựng công đức – Đạo do thánh truyền sửa đổi bản thân mình; đức do con người tích lũy còn số phận do trời định đoạt. Thánh nhân đã từng nói: “Nếu không có đức lớn lao thì Đạo lớn khó mà tồn tại”. Cổ nhân coi việc lập đức lập công lập ngôn là ba nghiệp bất diệt trong cuộc đời,
từ việc tu hành hoàn thành ước nguyện cứu độ chúng sinh đồng thời cũng hoàn thành công phu trong việc cứu độ chúng sinh; đây cũng chính là biểu hiện tối thượng của nội thánh ngoại vương.
Ps: “Nội thánh ngoại vương”, câu này xuất phát từ chương Thiên Hạ trong tác phẩm Zhuangzi nhưng lại rất phù hợp với học thuyết Nho giáo. Nội thánh nghĩa là bên trong đạt được phẩm chất thánh hiền; ngoại vương nghĩa là bên ngoài thực thi chính trị nhân từ quân tử.
Học nội thánh nhằm mục tiêu trở thành thánh hiền. Nho giáo cho rằng ai cũng có thể trở thành thánh hiền thông qua thực hành đạo đức để hoàn thiện nhân cách phẩm hạnh của mình nhằm đạt tới cảnh giới của bậc thánh nhân.
4. Rèn luyện công phu bất động như như – dù cho trải nghiệm hay lý luận tốt đến đâu mà luôn chỉ biết nói mà không thực hành thì cuối cùng cũng sẽ bị thực tế đánh bại;
mà hiện nay đa số những người tu hành đều là những cư sĩ sống ở nhà tiếp xúc với thực tế con người nên rèn luyện được công phu thật sự thanh tịnh giữa bùn đất mà không bị ô nhiễm bởi nó. Con người khổ sở vì họ không buông bỏ,
khiến họ không thể thanh thoát tự tại nếu chịu đựng lâu dài chắc chắn sẽ đạt được định lực vững vàng không bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài. Thực sự đạt tới cảnh giới “Bát phong bất động an tọa trên hoa sen vàng”.
Mục đích của việc tu đạo không chỉ nhằm biến đổi môi trường hay số phận mà còn trong quá trình học tập và thực hành cùng nhau “dạy dỗ tương trợ”, có khả năng giúp chúng sinh thoát khỏi phiền não đau khổ; việc tu hành tuyệt đối phải tự đặt kỳ vọng cho bản thân làm sao cho cẩn trọng,
như bước đi trên băng mỏng vậy, làm sao cho không tự lừa dối bản thân mình mà sống xứng đáng giữa trời đất này đồng thời luôn ghi nhớ sống ở hiện tại nắm bắt tư tưởng ngay lúc này theo duyên thuận theo dòng chảy cuộc đời,
không chống lại sóng gió. Thực sự đạt tới cảnh giới “Quân tử vô nhập nhi bất tự đắc”.
Vô nhập nhi bất tự đắc: Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào vẫn cảm thấy thích ứng với nó tức là vẫn giữ được ý nghĩa về Đạo.
bởi-Phượng Hoàng Sơn Mạch Từ Hoàng Cung
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.