Linh thức khởi sắc 13

Khởi thức linh trí (13)

Nhà Phật nói: Mười giới chỉ là tâm. Vạn pháp là do thức. Phật nói: Mười pháp giới chính là do một tâm của ta mà tạo ra. Tất cả sự vật đều hiện ra từ thức.

Vạn pháp trong thế gian đều được biến hiện từ tâm thức. Phật xuất hiện trên đời, chỉ nói một việc lớn: Làm thế nào để chế ngự tâm mình. Thức tự bản tâm, thấy tự bản tính. Trong khi bản tính của chúng sinh vốn có trí tuệ Bát Nhã, có thể đoạn trừ gốc rễ phiền não. Tám vạn bốn ngàn pháp môn đối trị tám vạn bốn ngàn phiền não. Đây không phải là bảo vật quý hiếm trong thế gian, mà chính là kho báu sẵn có của mỗi người, chỉ là bạn chưa khai thác.

Điều khó khăn nhất đối với người mới khởi thức chính là tâm ảo tưởng hoặc hư huyễn. Thời kỳ khởi thức cũng kích thích khả năng cảm ứng, do đó kết nối với thông tin của pháp giới. Cùng với sự ngu dốt và không hiểu biết về pháp giới, sử dụng nhận thức và thông tin mà mình có để phân biệt thông tin mà pháp giới truyền đạt. Dùng ý thức phân biệt chúng sinh trong pháp giới: Không phải thần thì cũng là quỷ, không phải Phật thì cũng là ma. Vì vậy mà xuất hiện những hiện tượng ảo tưởng từ hư vô; liên tục thay đổi theo cảm nhận của ý thức bản thân. Những suy nghĩ đến từ ảo tưởng khiến cho việc giải thích sự tồn tại của pháp giới trở nên mơ hồ và khiến bản thân nghi ngờ không yên; không biết mình đang bị thần hay bị âm quấy nhiễu; liệu có phải thần Phật giáng trần hay âm ma xâm nhập? Kết nối với thông tin của pháp giới bằng cảm ứng tốt xấu của chính mình chứ không phải bằng trí tuệ để phân biệt chúng sinh trong pháp giới. Nếu cảm giác thoải mái, an hòa và ấm áp thì sẽ tưởng tượng đó là thần Phật giáng trần; nếu cảm thấy khó chịu và ghê tởm thì nỗi sợ hãi sẽ dâng lên trong lòng, nghi ngờ rằng ma hoặc quỷ lại đến cản trở mình; đủ loại tưởng tượng hão huyền xuất hiện khi những suy nghĩ ảo tưởng từ hư vô khởi lên, khiến tinh thần bản thân gánh chịu áp lực vô hình nặng nề. Đó chính là rời xa bản chất cuộc sống; mọi người xung quanh và mọi sự vật đều là những gì cần phải đối mặt và gánh vác ngay lúc này chứ không phải đến từ những hình ảnh ảo huyễn hay thế giới vô định.

Tại sao hành giả thường bị chúng sinh trong pháp giới quấy rối? Đều do chính bạn phát khởi tâm động niệm tương ứng với pháp giới. Hành vi hàng ngày tạo ra nghiệp thiện ác; khi vô minh khởi động sẽ phát sinh những ý niệm ảo tưởng; đạt được một mức độ cộng hưởng từ trường nhất định với pháp giới; tự nhiên kết nối lẫn nhau với pháp giới. Thiện thì kết nối với thiện trong pháp giới; ác thì kết nối với ác trong pháp giới. Chúng sinh trong pháp giới vốn đã sẵn có thần thông nhưng vì phiền não chưa đoạn nên vẫn còn chấp vào “thiện” mà chưa buông bỏ “ác”. Nếu hành giả hành trì ở hai đầu: Hành vi tạo tác vẫn giữ lại thiện ác, thấy nghe có đúng sai, lòng tự nhiên nổi lên sự bực bội khó chịu; lại tiếp tục những ý niệm ảo tưởng không ngừng nghỉ; tư duy tạo tác không dừng lại. Khi thân này còn vô minh thì luôn luôn liên kết với pháp giới; các chúng sinh trong pháp giới mới có cơ hội làm bạn mê hoặc và quấy nhiễu bạn. Nếu lòng tự giác chưa tỉnh thức mà vẫn duy trì mối liên kết này thì sẽ sống trong cảnh hư huyễn; tư duy điên đảo sẽ khiến cho sự quấy nhiễu từ phía pháp giới làm bạn mãi mãi không yên ổn.

Phiền não phát sinh từ vô minh, việc chọn lựa do tình yêu ghét chi phối. Mọi thứ đều xuất phát từ trái tim mình, những điều hão huyền từ hư vô.
Một tâm có thể sinh ra vạn pháp, vạn pháp cuối cùng trở về một tâm. Khi mê thì tán loạn thành vạn pháp, khi giác thì vẫn chỉ còn một tâm.

by – Thầy Liu Hong Ming