Sự Thức Tỉnh Của Linh Hồn (36)

靈識初醒(36)

Đạo ở trong sự thấu hiểu. Cuộc sống chính là Đạo. Đạo không tách rời khỏi cuộc sống. Nếu rời xa cuộc sống mà bàn về Đạo, thì chỉ là nói những điều huyền bí, thần thánh. Đó là một cách tiếp cận không thực tế. Khổng Tử có nói: “Kính trọng quỷ thần nhưng nên giữ khoảng cách.” Quan điểm của Khổng Tử về quỷ thần không phải là phủ nhận sự tồn tại của chúng, mà là giữ tâm thái sợ hãi và tôn trọng. Cần phải đối đãi với chúng bằng sự kính trọng. Quỷ thần nhìn vào thì không thấy, nghe vào thì không nghe, chạm vào thì không thể được. Con đường của thần và quỷ thật huyền ảo và bí ẩn, không phải điều thường ngày có thể thấy được, cũng không phải điều mà người bình thường có thể nhìn thấy.

Trong cuộc sống hàng ngày, cầu xin thần phật để tìm kiếm sự an tâm cho bản thân và tinh thần có nơi nương tựa. Tôn thờ và kính ngưỡng thần phật không phải vì tin tưởng vào những điều huyền bí hay quyền năng của họ, mà là tôn trọng đạo đức và phẩm hạnh của họ, tinh thần từ bi cứu thế. Hãy kết nối trái tim mình với trái tim Phật. Nếu hành trì như chỉ nói về những điều huyền bí để thông qua quyền năng của thần linh thì đó chỉ là việc làm vô ích. Trong cuộc sống hàng ngày, hãy lấy thông điệp từ pháp giới làm kim chỉ nam. Rời bỏ con đường đời để bước vào con đường của thần quỷ sẽ khiến cho người có linh thức mới tỉnh dậy trở nên nhạy cảm hơn về thể chất nhưng lại thiếu ổn định và khôn ngoan trong tâm trí.

Nếu tâm trí cảm nhận được điều gì đó, nó sẽ phân biệt và tưởng tượng thành thế giới do chính mình biến hóa ra. Rơi vào bùn lầy mà không hay biết; cảm nhận từ chính mình sẽ ảnh hưởng đến mọi người xung quanh bạn như thế nào? Cuộc sống của bạn sẽ được lợi ích bao nhiêu? Bạn có thể giải quyết bao nhiêu trở ngại và phiền não trong cuộc sống? Bạn nói ra những điều đó nhưng có bao nhiêu người chấp nhận cảm nhận của bạn? Chỉ khiến bản thân thêm bất an và thiếu ổn định hơn nữa; nghi ngờ nhiều hơn; phiền não và áp lực càng nặng nề hơn.

Những lời bàn luận về huyền bí hay hành trì theo con đường của thần quỷ này sẽ làm tổn thương cả bản thân lẫn người khác. Đây chính là việc tìm kiếm pháp bên ngoài tâm hồn mình trên con đường sai lầm. Kinh điển nói: “Tâm mình chính là Đạo.” Rời xa tâm trí để tìm kiếm Đạo ở nơi khác thật vô nghĩa. Cuộc sống quý giá ở chỗ biết được nguồn cội và tập trung vào cội nguồn ấy. Khi cội nguồn vững chắc thì Đạo tự sinh ra; quay trở lại với cội nguồn cần thiết nhất là phải rõ ràng trong tâm trí mình. Khi tâm sáng suốt thì Đạo tự hiển hiện.