Tại sao cần tu dưỡng tâm linh?
“Lin” của chúng sinh vốn dĩ thanh tịnh và vô vi, nhưng bị mê hoặc bởi thế tục, suốt đời chỉ biết theo đuổi danh vọng, lợi lộc và quyền lực, mà đánh mất bản tính của mình. Vì vậy, ý nghĩa của việc tu dưỡng tâm linh là trở về nguồn cội, con người trở lại với bản tính của mình và không còn lạc lối nữa, có thể sớm thoát khỏi khổ đau trong vòng luân hồi bốn sinh sáu đạo.
Nhưng làm thế nào để giúp linh hồn trở về nguồn cội và con người trở lại bản tính? Đó chính là phải tu hành. “Tu” là từ bỏ tham lam, sân hận, si mê, kiêu ngạo và do dự để rèn luyện tâm trí và nuôi dưỡng bản tính, xây dựng đức hạnh. “Hành” là chỉ việc thực hành bố thí, giữ giới luật, nhẫn nhục, tinh tấn và thiền định để cứu độ chúng sinh và xây dựng công đức cho mình; chỉ như vậy mới có thể làm cho tâm hồn con người thanh tịnh, trở về với nguồn cội mẹ của mình. Nếu có những người mang nhiệm vụ thiên chức thì càng phải thay mặt trời cao xử lý việc trừng phạt kẻ ác và cứu giúp người nghèo khổ, hóa giải mọi tai ương để hoàn thành nhiệm vụ của chính mình, dẫn dắt chúng sinh trở về với nguồn cội mẹ của họ, giúp mẹ thực hiện việc phục cổ thu tròn lại mọi ân oán qua nhiều kiếp sống trước đây để mọi thứ được kết thúc rõ ràng mà không còn sa vào vòng luân hồi bốn sinh sáu đạo nữa. Nhưng mong các bạn tu hành chớ nên cầu xin thần thông hay pháp lực… mà hãy luôn nhớ rằng tự sửa mình để lợi ích cho mọi người mới là trách nhiệm chính.
Cũng có thể thông qua sự giới thiệu từ các thầy cô đã tu hành hoặc chọn lựa những ngôi chùa hoặc đền thờ chính thống hơn từ góc độ khách quan để quyết tâm tu tập. Tin tưởng vào sự hướng dẫn của chủ trì ngôi chùa sẽ giúp bạn có một người hướng dẫn hữu hình trong việc tu dưỡng tâm linh.
Mục đích chính của việc tu hành:
● Tu hành. Tu đạo trước hết là phát triển lòng từ bi của bản thân để tìm lại bản tính thiên nhiên (minh tâm kiến tính). Hằng ngày tinh tấn hơn nữa nhằm lợi ích cho chúng sinh.
● Tu đạo chú trọng vào rèn luyện tâm trí nuôi dưỡng bản tính; rèn luyện thân thể nuôi dưỡng sự sống; rèn luyện linh hồn nuôi dưỡng tinh thần; từ bỏ thói quen xấu; từ bỏ điều ác theo điều thiện chứ không phải chỉ mù quáng theo đuổi thần thông.
● Việc tu dưỡng tâm linh. Tu đạo. Tu hành cần nhận thức lý lẽ trở về chân thật; học theo “Đạo”, hành theo “Lý”, thuận theo tự nhiên mà không bám víu vào thần thông hay hiện tượng.
● Người tu dưỡng tâm linh. Tu đạo. Tu hành cần âm thầm cày cuốc tích lũy công đức và âm đức để hoàn thành bài học trong đời này; nhưng không được bám víu vào thành quả hay công đức cũng như vẻ ngoài giả tạo trong việc tu tập.
● Người tu dưỡng tâm linh nên chú trọng đến ba phương diện: thân thể, tâm trí và linh hồn cùng tiến bộ đồng thời nhằm đạt được sự hòa hợp giữa thân-tâm-linh.
● Việc tu đạo cần chú trọng đến đạo lý và phẩm hạnh; chỉ cần trong lòng có tình yêu thương thì ở đâu cũng đều là thiên đường vui vẻ.
● Tu đạo là chuyện lớn suốt đời của con người chứ không chỉ là một khoảnh khắc nhất thời; khi đã đạt được thành tựu thì cần thường xuyên tự kiểm điểm bản thân để không phát sinh lòng kiêu ngạo mà tự phá hoại con đường đã đi qua cũng như nền tảng đã xây dựng.
● Việc tu dưỡng tâm linh. Tu đạo. Tu hành mong sớm thoát khỏi vòng luân hồi bốn sinh sáu đạo.
● Việc tu đạo. Tu dưỡng tâm linh dựa vào công tích lũy công đức chuyển hướng đến những oan gia trái chủ qua nhiều kiếp sống bằng cách dùng linh khí đạt được Đạo bằng trái tim chân thật trên con đường nhân gian nhằm hóa giải hoàn toàn nghiệp báo ba đời để đạt được phục cổ thu tròn lại trở về nguồn cội (nguồn gốc).
Thực ra mỗi người đều có sứ mệnh riêng biệt nhưng nhiệm vụ khác nhau; các linh hồn phân bố ở khắp nơi trên thế giới tham gia vào nhiều ngành nghề khác nhau thực hiện nghĩa vụ và hưởng quyền lợi; chỉ có điều một số người mang “thiên chức” phối hợp với thần thánh cứu độ nhân loại xử lý các sự kiện thuộc thế giới vô hình mà cơ thể vật chất không thể chạm tới được. Và tùy thuộc vào từng vị thần khác nhau nên nhiệm vụ cũng sẽ khác nhau.
“Tu hành” bất kỳ ai cũng cần phải thực hiện; bất kỳ ai “là người” đều đang trong quá trình tu tập (tu nhân gian); sửa đổi – cách cư xử của chính mình; sửa đổi – phẩm chất nội tại và nhân cách cá nhân; sửa đổi – thái độ đối xử với mọi người xung quanh cho đến khi đạt được công đức viên mãn.
“Hành” làm tốt bổn phận của mình; “Hành” tích lũy công đức cần thiết; “Học hỏi” giúp người làm điều thiện; “Học hỏi” buông bỏ cái tôi cá nhân; “Từ bỏ” tất cả thói quen xấu. Vì vậy nói rằng ai cũng có thể tu tập và ai cũng đang trong quá trình này cả!
Những người đang trên con đường tu tập tinh thần chắc chắn phải có quan niệm đúng rằng chuyện giữa con người với chuyện giữa thần thánh phải phân chia rõ ràng. Cuộc sống trên đời này bao gồm những nhu cầu vật chất như ăn mặc ở đi lại nuôi dạy con cái là những chuyện mà con người nhất định phải trải qua trước tiên phải hoàn thành tốt trách nhiệm đó thì mới gọi là đang trong quá trình tu tập;
Tập trung vào thực tế giải quyết vấn đề chịu khổ chịu nạn nhưng vẫn vượt qua từng bước một thì tất cả quá trình đó chính là đang trong quá trình tu tập (tu nhân gian).
Các anh chị em mang thiên chức sẽ trải qua nhiều thử thách hơn so với những chúng sinh bình thường vì rằng “Trời sẽ giao trọng trách lớn cho những ai này ắt sẽ trước tiên thử thách ý chí họ bằng đau khổ lao động vất vả”. Nhưng miễn sao chúng ta biết quy củ giữ gìn nguyên tắc ứng xử tốt đẹp thì chắc chắn Thần Phật sẽ giúp các anh chị em “thắp sáng ngọn đèn trái tim”, soi sáng tương lai phía trước cho chúng ta nhìn rõ con đường phía trước trong việc tu tập nếu gặp ổ gà thì bước nhẹ nhàng qua còn nếu gặp khó khăn thì tránh né khéo léo tránh bị tổn thương nghiêm trọng đồng thời còn giúp biến đại sự thành tiểu sự tiểu sự hóa vô sự.
Tất cả những ai mang thiên chức đều có thời gian nhất định để hội tụ cùng nguyên linh nhằm phối hợp hoàn thành nhiệm vụ mà cuộc sống này đã giao phó xuống đây. Tuy nhiên đôi khi đến lúc rồi nhưng vì cuộc sống trần tục còn rất nhiều vấn đề như: “Không tin tưởng vào thiên chức hay vận mệnh hoặc không muốn phối hợp hoặc chưa biết tới việc cần phải tu tập…”,
Khi một bên không muốn phối hợp thì bên kia sẽ không thể thi hành đúng hạn thiên mệnh nhằm hoàn thành sứ mạng trả trời nộp ý chí do đó buộc lòng phải hiển thị một số phép màu hoặc sử dụng một số phương pháp khiến bên chưa muốn phối hợp cảm nhận được giác tỉnh thức tỉnh nhằm cùng nhau hoàn thành sứ mạng trả trời nộp ý chí làm mục tiêu chung.
Bất kỳ ai cũng sẽ trải qua đau khổ thử thách kinh nghiệm từng lớp từng lớp kiểm tra đây gọi là chuyện giữa con người với nhau còn chuyện giữa thần thánh thì cần phân định rõ ràng ranh giới ra ngoài ra ngoài trách nhiệm cá nhân còn thêm trách nhiệm đối với thần thánh rất khó khăn~
Bên cạnh việc hoàn thành trách nhiệm cá nhân còn cần đảm bảo trách nhiệm đối với thần thánh do đó sẽ trải qua rất nhiều thử nghiệm thử thách nhằm tăng cường khả năng sức chịu đựng của họ hơn nữa vì Thần Phật sẽ ban cho những ai mang thiên chức sức mạnh pháp thuật vì vậy càng cần nhiều thử nghiệm hơn nữa nhằm xác minh xem liệu trái tim họ có ngay thẳng đáng tin hay không? Tâm lượng họ có rộng lượng từ bi hay không? Không bao giờ “giả truyền ý chí thiêng” ? Không bao giờ sử dụng pháp lực ban phát bởi Thần Thánh vào mục tiêu thu tài sắc gây tổn thương đến kẻ khác? Sau khi vượt qua từng lớp thử nghiệm như vậy năng lực cùng pháp lực cũng tăng lên tương ứng khi tất cả công đức viên mãn mọi thử nghiệm đều kết thúc.
Tu Phật Đạo song song đầu tiên nên chú trọng đến “nhân đạo” sau đó mới tới “tiên (Phật) đạo”, có thể thông qua kinh điển Đạo học Phật học để gia tăng trí huệ lớn lao mà đạt được tri thức chân thật tín ngưỡng chân thật giác ngộ chân thật chánh niệm đồng thời nhờ ánh sáng khai mở từ Sư phụ khai mở trí huệ tốt đẹp bên trong mỗi chúng ta tiến tới quý trọng cuộc sống quý trọng tinh thần quý trọng duyên phận quý trọng phúc báo mà không bị mê muội đồng thời vui vẻ làm thiện tích cực bố thí tài sản pháp luật vô úy…v.v…để giúp những chúng sinh đang gặp khó khăn hỗ trợ tích cực âm Đức cùng Công Đức nhằm tiêu trừ nghiệp chướng nhiều kiếp sống trước đây đạt được công Đức viên mãn quay về nguồn cội phục cổ thu tròn!