真 khí tu luyện… phần sau
Trong khi ngồi thiền, chúng ta không chỉ cần “tìm sự tĩnh lặng”, mà điều quan trọng hơn là cần “quên đi”. Nhiều thánh hiền và chân nhân trong Đạo giáo đã đạt được trạng thái quên mình và vạn vật, từ đó hòa nhập bản thân với toàn bộ vũ trụ tự nhiên, và từ đó hiểu được đại đạo của vũ trụ cũng như chân lý của cuộc sống.
Mục đích của việc ngồi thiền là để tu luyện khí tiên thiên, trong quá trình tu luyện thai tức, chính là để trở về nguồn cội 《返本還源》, tìm lại phương pháp hô hấp tiên thiên… tu luyện hô hấp bụng, khi hít vào thì bụng phình ra, sau khi hít đầy thì giữ hơi một chút, giữ hơi và đếm khoảng 2 giây rồi từ từ thở ra, khi thở ra thì ép bụng vào.
Thời gian thở ra nên chậm và dài, như vậy lặp đi lặp lại sẽ tự nhiên tạo ra cảm giác khí 《真氣》 trong quá trình tu luyện. Khi hít vào bụng phình ra, mục đích là để tăng áp lực ở bụng, giúp máu tĩnh mạch dễ dàng quay trở lại tim.
Khi khí đã đầy thì giữ hơi một chút vài giây, mục đích là để tăng thời gian trao đổi oxy trong tế bào phổi và cũng làm tăng hàm lượng oxy trong máu, điều này còn kích hoạt các tổ chức tế bào trong cơ thể!
Đối với những người tu hành đạo có lợi ích từ năng lượng thể… năng lượng thể 《混元一炁》 sẽ trở thành nguyên nhân chính giúp người tu hành nâng cao. Lúc này, người tu hành sẽ cảm nhận được một trường khí khá nhẹ nhàng, thoải mái cả về thân tâm (hồn nhiên mơ màng).
Cơ thể con người cần 《真氣》 cho năm tạng sáu phủ của mình; ngồi thiền tập khí… hít vào oxy hậu thiên bằng ý dẫn khí có thể biến oxy thành 《真氣》. Đây là một lĩnh vực rất ít người tu hành chú ý đến; hơn nữa việc dưỡng sinh và luyện khí cũng không thể thiếu việc bắt đầu từ phương pháp hữu vi rồi dần dần tiến vào lĩnh vực vô vi của tu luyện.
Cách thực hiện “hư tâm” mà Lão Tử nói đến… cách thực hiện bụng thật chính là phương pháp hô hấp bụng. Tu luyện thai nguyên tức là làm cho tinh chất vững bền mà không bị tổn thương; tinh chất vững bền thì khí mạnh mẽ; khí mạnh mẽ thì thần đủ. Đây cũng là căn bản của Đạo giáo trong việc tuần tự tu luyện… tinh hóa khí.
《呂祖百章句》 nói:
“Vô niệm mới có thể tĩnh lặng; trong sự tĩnh lặng khí tự bình. Khí bình yên thì dừng lại; hơi dừng lại tự quay về nguồn cội. Quay về nguồn cội thấy bản tính; thấy tính mới thành chân.”
Chân nhân Lữ Động Tân dưới trạng thái tĩnh lặng của ngồi thiền đã nhìn thấy quá trình cuộc sống trở về điểm khởi đầu. Ông cho rằng chỉ có trong sự tĩnh lặng “trở về vô cực” mới có thể kết nối với đại đạo của vũ trụ; và chỉ có hòa hợp với thiên thể mới có thể dưỡng sinh kéo dài tuổi thọ, phát triển trí tuệ và tiềm năng.
Đan điền là nơi chứa tinh chất đồng thời cũng là nơi tinh hóa khí; khi chân khí ở đan điền đầy đủ sẽ tụ hội thành đan giúp củng cố gốc rễ và tích trữ năng lượng. Ngoài ra đan điền còn là điểm khởi đầu và nơi quy tụ cho kinh mạch Nhâm Đốc và Xung Mạch…
Cũng đồng thời là nơi tập trung huyết khí và nơi sinh trưởng của chân khí lên xuống. Đan điền được coi là tổ tiên của sinh mạng, nguồn gốc sinh lực, nơi giao hòa âm dương; do đó các danh gia dưỡng sinh qua các thời kỳ đều rất nhấn mạnh vào việc tu luyện dưới đan điền.
《道樞》 nói:
“Ngồi quên chính là nền tảng trường sinh; vì vậy thu chân để luyện hình; hình thanh sạch thì hợp với khí; hợp đạo hỏa để luyện khí; khí thanh sạch thì hợp với thần. Thể hợp với đạo mờ mịt chính gọi là đạt đạo.”
《道樞》 quyển ba còn nói:
“Học đạo lấy thanh tịnh làm chủ yếu, nội quan làm căn bản; do đó sâu rễ chắc gốc khiến cho thuần khí kiên cố giữ gìn thần không chạy ra ngoài.”
Phương pháp tu luyện trong thực tế bị giới hạn bởi căn cơ tiên thiên và phẩm chất hậu thiên của mỗi người. Phần lớn mọi người muốn thông suốt tiểu chu thiên có thể mất nhiều hơn chín năm. Tất nhiên những ai có căn duyên tốt hoặc trí huệ cao sẽ có khả năng rút ngắn thời gian tu luyện.
Bản chất của việc tu luyện nằm ở chỗ liên tục khai mở bản tính tiên thiên của con người; tốc độ gia tăng công lực phụ thuộc vào mức độ khai mở bản tính này. Chỉ khi nào bản tính được khai mở từng bước từng bước một thì công lực mới nhanh chóng tăng lên và từng bước mở khóa thông suốt. Chất lượng phương pháp công phu tốt xấu hay căn cơ tốt xấu đều ảnh hưởng lớn đến sự khai mở bản tính.
Nếu như bản tính không được khai mở… công lực sẽ mãi mãi dừng lại ở một giai đoạn nào đó. Tu luyện chân nguyên cần nhiều năm khổ công lao động chăm chỉ cùng với sự giác ngộ mới có kết quả. Đối với số ít những người quyết tâm theo con đường này cần phải tự nhiên liên tục khai mở giác ngộ từ nông đến sâu rồi đến đốn ngộ. Tất nhiên điều này yêu cầu người tu hành phải thực chứng và kiểm chứng qua quá trình thực hành đúng nghĩa.
Ngôn ngữ diệu đức:
Thế gian hỗn loạn , chỉ do tâm tạo , chỉ do tâm gây rối.
Tính bị dục kéo , linh bị tâm buộc , thanh tịnh làm đức.
Tham dục sân si , mê muội đảo điên , giải thoát dục khỏi tâm.
Biến chuyển mê muội , pháp tâm rất quan trọng , linh hồn luôn thanh tịnh.
Hai sáu giờ phút , xem xét cẩn thận , linh tâm cẩn trọng phát.
Phát xuất từ bên trong , động ở những điều nhỏ nhặt , quan sát suy nghĩ.
Nắm giữ điều này mà tiến tới , dục vốn không tồn tại , luôn luôn thanh sạch luôn luôn yên tĩnh.
Chân thường ứng xử vật chất , dục không quấy rầy tâm trí , vật không quấy rầy linh hồn.
Luyện lòng thanh sạch , luyện linh hồn thuần khiết , luyện khí hóa thần.
Lòng thật sự yên tĩnh , thần linh thuần nhất , chân nguyên tồn tại.
by- Phượng Hoàng Sơn Mạch Từ Hòa Cung