Khởi thức linh thức (18)
Tu hành. Vào đâu đây? Học bên ngoài, tu bên trong. Học bên ngoài từ lý thuyết của các bậc thánh hiền cổ đại. Người xưa tham cứu công năng của trời đất và sự biến hóa. Khám phá lý lẽ của vũ trụ và cuộc sống con người. Tích lũy và truyền thừa qua các thế hệ. Cổ kim không thay đổi.
Không bao giờ dứt khỏi thế gian. Được gọi là thánh học. Con người không thể sinh ra mà không cần học hỏi để hiểu được lý lẽ của trời đất vạn vật. Cần trải qua quá trình học tập và trải nghiệm liên tục. Dần dần tích lũy lại chỉ là hiểu biết nửa vời, không thể thông suốt. Bởi vì nó cần thời gian, sức lực và trí tuệ. Những điều này đều có giới hạn ở con người. Khổng Tử nói: “Ta không phải là người sinh ra đã biết.” Yêu thích cổ điển, nhạy bén trong việc tìm kiếm nó. Con đường nhanh nhất chính là tiếp thu trí tuệ và kinh nghiệm của tổ tiên xưa. Đọc nhiều sách thánh hiền, theo gương những bậc hoàn nhân xưa nay. Học hỏi những điều tốt đẹp từ họ, hòa nhập vào cuộc sống hàng ngày. Trong cuộc sống trải nghiệm, sẽ có thể đạt được hiệu quả gấp đôi với nửa công sức, thông đạt bản thân mình, lý lẽ sẽ không còn trở ngại.
Tu sửa tâm tính từ hành động mà vào. Việc nằm ở hành động. Tu thân dưỡng tính, tiêu chuẩn nằm ở bản thân mình, không ở nơi khác. Làm người tốt chớ làm điều xấu. Kết thúc nghiệp chướng kiếp này, không tạo thêm tai họa mới nữa. Hoàn thành bổn phận thì tự nhiên thành tựu. Thiền gia nhấn mạnh việc đi thẳng vào vấn đề cốt lõi, tâm ngay thẳng nơi đạo trường, thường xuyên quan sát tự tâm mình. Trong động mà vẫn tĩnh? Khó dễ đều do tâm tưởng sinh ra cả thôi! Việc nằm ở chỗ dễ dàng nhưng lại tìm kiếm nơi khó khăn; đừng tưởng tượng quá phức tạp; hãy đơn giản và chân thật mà thôi! Ở đâu cũng được; đến chỗ không nơi nào trú ngụ; tròn đầy như hư vô; thanh tịnh vô vi; hành động sẽ không còn trở ngại.
Pháp không có cao thấp; nhận thức tâm thay đổi theo pháp; pháp chính là tác dụng của tâm; hành tu có hai lực: tự lực và tha lực; tự lực là tự tu tự ngộ tự chứng; tự tâm tự nhận thức; tự tính tự ngộ; tự hành tự chứng; thực hiện từng bước một cách thực tiễn; tha lực là sự gia trì dẫn dắt từ thần Phật Bồ Tát; những người khởi thức linh thức thường có kinh nghiệm này: trong vô hình dường như có một sức mạnh dẫn dắt họ từ từ bước vào con đường tu hành: Tiên đạo “Thần đạo” Phật đạo “Linh đạo” Thánh đạo tùy thuộc vào duyên phận cá nhân mà vào, không có phân biệt tốt xấu gì cả! Nếu sự dẫn dắt của tha lực chỉ mang tính tạm thời thì cũng còn được nhưng về sau vẫn phải dựa vào sức mình: Tự tu tự ngộ để tránh bị lạc mất bản thân mình! Nếu lâu dài chịu sự dẫn dắt của tha lực thì sẽ bị ảnh hưởng thành thói quen: Một ngày không thấy như thể đã mất mát gì đó! Người tu hành sẽ không phát sinh trí huệ, phúc huệ cũng chẳng đủ! Ma quái quỷ mị sao phân biệt đây? Nhiều người chìm đắm trong đó khó lòng thoát ra được và bị ràng buộc bởi tha lực: Mới mở miệng đã nói đây chính là chỉ dẫn của tha lực nên phải làm như thế nào đó! Không biết rằng việc tu hành cần phải đối diện với chính mình để giữ gìn! Cuộc sống cần phải do chính mình gánh vác! Cuộc đời chỉ có bản thân mới chịu trách nhiệm nổi thôi! Tha lực làm sao thay bạn đối diện gánh vác trách nhiệm đây? Nếu một ngày bỗng nhiên tỉnh táo xa rời tha lực thì vẫn còn cứu vãn kịp thời cho đời sống trí huệ của bạn chưa muộn đâu nhé! Hãy cẩn trọng nhé!