Khởi đầu nhận thức linh hồn (32)
Khởi đầu nhận thức linh hồn là quá trình thức tỉnh của linh hồn. Giai đoạn khởi đầu này dễ khiến người ta lạc lối nhất. Người mới thức tỉnh không nhận biết bản thân mình là ai. Họ không hiểu được chức năng của linh hồn.
Họ nhìn nhận sự thay đổi của bản thân bằng tâm trạng nghi ngờ. Trong khi đó, thói quen của bản thân vẫn chưa được loại bỏ, tính cách vẫn chưa được chuyển hóa. Trí tuệ vốn có từ khi sinh ra chưa được bộc lộ. Họ không có trí tuệ để ứng phó với mọi việc. Nếu lúc này họ tiếp nhận thông tin sai lệch từ người khác hoặc kết nối với cõi pháp không tốt, thì sẽ nhảy múa theo những thông tin sai lệch đó. Họ một lòng theo đuổi những biến hóa thần kỳ bên ngoài, đắm chìm trong cảnh giới này mà quên mất đường về. Tích cực làm điều sai trái thành đúng đắn, và cứ thế đi theo những thông tin sai lệch đó. Dần dần, điều này ăn sâu vào ý thức của họ và trở thành sự cuồng tín. Do đó, trên thế gian có nhiều vị thần Phật tái sinh. Các Bồ Tát trở lại theo nguyện vọng của mình. Xin hỏi trong đời này họ đã làm bao nhiêu công đức để cứu độ chúng sinh? Họ có phẩm hạnh và năng lực gì để chúng sinh được độ? Không nên tự xưng là thần Phật tái sinh hay Bồ Tát trở lại. Kinh nói: tìm pháp bên ngoài tâm chính là pháp ngoại đạo.
Tâm mình chính là đạo. Rời khỏi tâm mà tìm kiếm đạo thì không thể nào đạt được. Phật chính là sự giác ngộ từ tâm mình. Các tổ sư truyền thừa chỉ truyền một tâm duy nhất. Việc tu hành nằm ở trong tâm chứ không phải ở bên ngoài pháp luật. Làm sao tự thanh tịnh tâm mình thôi? Huống chi pháp chính là chức năng của tâm. Nếu cố chấp vào pháp mà tu hành thì giống như ngồi thuyền qua sông mà không chịu bỏ thuyền đi, vẫn cứ nâng thuyền mà đi tiếp. Đây chính là bị pháp trói buộc. Nếu hiểu rõ chức năng của tự tâm thì pháp phát sinh từ tâm và cũng diệt từ tâm. Pháp có thiện và bất thiện; nếu trí tuệ bát nhã vốn có trong tự tâm chưa được khai mở thì làm sao phân biệt thiện và bất thiện? Kinh Đàn nói: không nghĩ đến thiện, không nghĩ đến ác; cái nào mới là diện mạo ban đầu? Chính vào lúc ấy nếu còn giữ lấy thiện và bất thiện thì làm sao thấy được diện mạo ban đầu? Thiền gia nói: một khi đã ngộ thì sẽ mãi mãi ngộ; không có phân biệt giữa đốn và tiệm; đốn tiệm chỉ dành cho người mê muội mà nói thôi. Nếu hiểu rõ chức năng của tự tâm thì khi gặp cảnh duyên, lòng sẽ không khởi lên ý niệm thiện ác; trong việc ứng xử với thế giới bên ngoài, lòng cũng sẽ không dao động; nhưng bên trong tự thân vẫn có sự phân biệt giữa thiện ác; cần phải nội quan tự tâm để tự phản tỉnh nữa chứ! Ngay tại đây hãy làm những gì cần phải làm với một niệm vô tư và một tấm lòng chân thành.
by – Thầy Lưu Hồng Minh