Mục đích của tu hành là để bạn nhận thức về chính mình.

posted in: Linh tu, Loại sống 0

Mục đích của tu hành là để bạn nhận thức bản thân mình
chứ không phải chỉ mải mê vào những điều bên ngoài.
Dù có tu hành thế nào cũng chỉ là một con đường chết.
Số phận của con người không thể thoát khỏi sinh, lão, bệnh, tử.
Trên đời này cũng không ai có thể thoát khỏi sự ràng buộc của sinh, lão, bệnh, tử.
Sống mãi không chết chỉ là ảo tưởng mê hoặc.

Ý nghĩa của cuộc sống nằm ở việc hiểu rõ bản chất của nhân tính.
Kinh qua sinh, lão, bệnh, tử và tuổi tác như thế nào để đối diện một cách bình thản.
Chính bạn là người làm chủ cuộc đời này.
Vì vậy, việc tu hành trước hết là tìm ra chính mình.
Chỉ khi tìm thấy chính mình mới có thể nhận biết và hòa hợp để trở thành chính mình.
Nhưng con người thường bị chính những gì mình thấy, nghe và cảm nhận đánh lừa.
Thấy thiện ác! Nghe phải trái! Cảm nhận tốt xấu! Biết đúng sai! đó chính là bản thân mình.
Những gì thấy nghe cảm nhận này phát sinh từ hoàn cảnh và duyên khởi.
Ngược lại lại bỏ qua ai mới là người làm chủ những gì thấy nghe cảm nhận?

Vì vậy, để tìm ra chủ nhân của cái thấy cái nghe cái biết cần phải như tìm vàng khai thác mạch.

Chỉ khi tìm ra mạch vàng mới có thể khai thác được mỏ vàng.

Sử dụng mỏ vàng này để tinh luyện mới có thể thu được vàng thật.

Chứ không phải tu hành một cách mù quáng mà cho rằng đá cũng có thể luyện thành vàng.

Tu luyện như vậy chỉ thu được một đống bụi bặm.

Cái thấy cái nghe cái biết của con người chính là nơi có mạch vàng.

Trong thế giới hoa lệ này có thiện có ác có phải trái! Tốt xấu! Đúng sai.

Cái thấy cái nghe cái biết này do duyên khởi mà có. Biến đổi liên tục.

Nếu dùng cái thấy cái nghe cái biết này để tu luyện thì cuối cùng cũng chỉ trở về với bụi đất.

Hãy thử nghĩ xem trong lúc chưa gặp duyên thì liệu cái thấy cái nghe cái biết có thể phân biệt thiện ác phải trái hay không?

Khi gặp duyên thì ai mới là người làm chủ khả năng thấy nghe và cảm nhận?

Vì vậy cổ đức đã nói: Thiện ác không thể nghĩ bàn thì ngay lúc đó chính là bản lai diện mục của con người.

Nếu (tin) thì đó chính là bạn.

Nhưng đôi khi cũng bị quan niệm và nhận thức của bản thân chi phối.

(Tập tính chưa bỏ đi bản tính chưa rời).

Nên giống như mỏ vàng vẫn cần tinh luyện loại bỏ tạp chất giữ lại tinh hoa.

Tu luyện nếu dựa vào cái thấy cái nghe cái biết chân thật sẽ thu được vàng thật.

by – Thầy Lưu Hồng Minh

Để lại một bình luận