Cảnh báo trên con đường tu hành
1
Trên con đường tu hành,
nếu bạn không rõ mình đang ở đâu, tình huống bạn gặp phải là gì,
điều này có nghĩa là,
bạn đã mất đi sự quan sát bình tĩnh, bạn đã hòa nhập với bụi trần.
Vào lúc này, điều bạn cần làm,
không phải là hỏi thầy hoặc người khác về chuyện gì đang xảy ra hay nên làm gì,
mà là quay trở lại với sự quan sát bình tĩnh,
rồi nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, hoặc con đường nên đi như thế nào.
2
Tu hành giống như lái xe qua những con đường núi,
chỉ đơn thuần là vừa tu vừa đi;
không nên chọn lựa bất kỳ một loại kiến giải hay cảnh giới nào gặp trên đường,
nếu có chọn lựa thì đó là chọn lựa, không phải tu hành.
Giải trừ chướng ngại, không ngừng tiến bước, đó mới gọi là tu hành.
Nếu gặp chướng ngại mà dừng lại, thì không được gọi là tu hành;
tại sao vậy? Nếu không tiến bước, thì có nghĩa là bạn chưa tu,
bởi vì bạn chưa tu nên cũng không nói đến việc đi, do đó không thể gọi là tu hành.
3
Nếu bạn cầu tôi ấn tâm cho bạn, tôi sẽ không ấn cho bạn.
Tại sao vậy? Chắc chắn bạn chưa tự chứng được tâm Phật,
bởi vì nếu cầu ấn tâm thì tức là mang theo tâm cầu đạt đến nơi rồi,
mà tâm mà các Đức Phật chứng được lại là vô sở đắc.
Cầu ấn tâm tức là chưa tìm thấy cái tâm ấy;
tìm thấy cái tâm ấy thì không cần cầu ấn nữa.
Dùng tâm ấn tâm tức là dùng vô tâm để ấn vào vô tâm,
nếu có tâm để ấn và có cái để ấn thì đó không phải là tâm Phật.
4
Nếu bạn cầu tôi xác nhận xem có khai ngộ hay không,
tôi cũng sẽ không xác nhận cho bạn, tại sao?
Nếu đã khai ngộ thì sẽ tự biết;
nếu không tự biết thì chưa khai ngộ, cần gì nhờ người khác xác nhận?
Hơn nữa, thật sự tu hành không quan tâm đến việc khai ngộ hay chưa khai ngộ,
khi đã khai ngộ thì cứ thế mà làm, còn nếu chưa khai ngộ vẫn cứ thế mà làm,
khi khai ngộ hay chưa khai ngộ, bạn chỉ đơn giản làm như vậy——
tâm không dừng lại ở bất kỳ đâu cả, vượt qua mọi thứ chỉ đơn thuần thực hiện.
5
Hầu hết những người tu hành đều trải qua giả ngộ đạo:
có nghĩa là phát hiện ra thân thể này不是我,反而把能思维的心当作我,
hay nhận thức rằng vọng tưởng不是我,另立一个真心是我,
bỏ cái này lấy cái kia,舍假我,取真我,皆是迷惑,
và đạo giác ngộ不是 tìm thấy,找到岂是悟道?
Giác ngộ đạo不是发现了什么宝物,只是发现了实际情况,
“实际情况”不是一件宝物,
chỉ đơn giản tồn tại trong thực tế.
6
Tôi nói rằng trên con đường tu hành có hai bảo bối quan trọng:
một là lòng bình đẳng,一是觉知心。
Cái gọi là lòng bình đẳng chính là chân thành và vọng tưởng đều bình đẳng,开悟和不开悟平等,
tất cả những gì biết được、cái nhìn của tôi、những gì nghe thấy、những gì cảm nhận đều hoàn toàn bình đẳng。
Cái gọi là lòng giác biết,是永远立在“知”上,
không can thiệp vào nội dung của tri thức,不认同知的内容,更不黏着其上。
Người thật sự giác biết,无疑,无问,只是对一切疑和问保持觉知。
Nếu có thể như vậy,那是真正的觉知者。
7
Mối quan hệ giữa giác biết và bình đẳng chính是:
thực sự giác biết者,就是 thực sự bình đẳng;真正的平等者,就是 thực sự giác biết。
Giác biết chính是平等的因,而平等则是 giác知道的果。
Giác biết chính是心的妙体,而平等则是 心的大用。
Hãy kiểm tra việc tu hành của bạn,
khi nào lệch khỏi giác biết或平等?
Nếu lệch lạc,请回归,在觉知上行平等,在平等上行觉知。
8
trong quá trình tu tập,如果你的心怀疑这个怀疑那个,这个想法那个想法,不停忙碌,这说明,你早已离开了平等心,你随尘所转了。
Vào lúc này điều cần làm,并不是弄清这个那那个,这个是什么,那又怎么回事,而应该退回到平等心上,以冷静观察诸法,观察心行,然后 nhanh chóng trở về định tĩnh.
bởi – Trung Tâm Thiền Tập Đại Viên Mãn Không Sợ Đài Loan
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.