Tâm huyết tu hành
Chúng ta sống trong một xã hội căng thẳng và bận rộn, vì vậy cần phải biết cách nuôi dưỡng một tâm hồn khỏe mạnh và bình yên (bằng cách thiền định, tĩnh tọa để tự thanh lọc tâm trí, giúp tâm hồn đạt được sự ổn định và yên tĩnh), nếu không sẽ dễ dàng bị cuốn theo dòng đời vật chất, dần dần trở thành những kẻ lang thang không nơi nương tựa.
Cần phải hiểu rằng việc theo đuổi danh vọng và tài sản không có gì là xấu, vấn đề nằm ở chỗ “chạy theo” và “mong cầu” sẽ khiến lòng người trở nên bồn chồn. Nỗ lực làm việc để phát triển sự nghiệp cũng không sai, nhưng vấn đề chính là tâm hồn quá bận rộn, dễ gây ra rối ren và phiền muộn.
Thực ra, tu hành không cần phải xa rời thế tục hay cố gắng tìm kiếm sự yên tĩnh, mà cần phải biết điều chỉnh bản thân, tự thanh lọc và khai mở bản tính của mình để đạt được sự nâng cao và giác ngộ.
Có câu nói cổ rằng: “Chỉ khi vượt qua dòng đời cuồng nộ mới có thể tĩnh lặng quan sát thế gian”, khi tâm trạng con người rối ren, cần phải biết cách ổn định tâm tính và bình tĩnh lại (dĩ nhiên để đạt được cảnh giới này thực sự rất khó,
nhưng chỉ cần gặp chuyện có thể hiểu rõ nguồn cơn của nó, bạn sẽ có thể đối mặt và xử lý một cách bình tĩnh) với tâm trạng hòa nhã để đối diện với mọi thứ xung quanh mới thực sự đạt được sự hòa hợp trong cuộc sống.
Tu hành giống như vượt sông, khi vượt sông tuyệt đối không nên nhìn vào mặt nước cuộn sóng, điều này sẽ khiến bạn chóng mặt và rơi vào dòng nước; tu hành cũng vậy, nếu bạn cứ chú ý vào những tranh cãi vô lý thì sẽ đánh mất bản thân mà mất đi lý trí, làm sao tu hành thành công?
Mọi người tu hành nên giữ vững tinh thần “không oán trời trách người”, mọi thứ đều nằm trong vòng tay của ý chí bản thân mới có thể nắm bắt cơ hội để hoàn thành chính mình giữa bão tố; hơn nữa một người thật sự tu hành chỉ biết dùng thuận nghịch để thể hiện quyết tâm tu tập của mình, nuôi dưỡng lòng từ bi dịu dàng như Bồ Tát.
Ngài Giác Hoàng nói: “Thành tựu trong việc tu hành không nằm ở sự trang nghiêm của chùa chiền hay ở pháp môn đặc biệt mà nằm ở thái độ học hỏi của bạn”.
Xung quanh có rất nhiều chùa chiền với những đại điện trang nghiêm, số lượng người tu hành cũng rất đông đảo. Xin hỏi: “Có bao nhiêu người thật sự giữ được đạo tâm trong lòng?” Nếu không có ý chí học hỏi chân thành thì dù thiết bị hay môi trường tốt đến đâu cũng đều vô ích.
Sinh linh thường dễ dàng đạt được nhưng lại không biết trân trọng. Nếu tinh tiến và trí huệ của bạn đã đạt đến mức bão hòa thì đừng quên rằng “leo núi khó khăn nhưng xuống núi dễ dàng”, tuyệt đối đừng thất bại ở phút cuối cùng.
Một người chăm chỉ tu hành và thực hiện Bồ Tát đạo có thể “chịu đựng mọi gian nan từ thế giới bên ngoài”, “kháng cự mọi cám dỗ”, nhưng chỉ có điều là họ không thể chống lại những hận thù sâu thẳm bên trong mình cùng với vô minh. Loại “vô minh sâu sắc” này có thể khiến những gì đã tích lũy trước đây trở thành vô nghĩa và công sức trước đó tan biến!
Những người tu hành tuyệt đối đừng “nhốt trái tim vào trong lồng”, hãy dành chút thời gian đến sở thú một lần; bạn sẽ nhận thấy những con vật bị nhốt trong lồng đều biểu hiện cảm xúc như “thiếu sức sống, bất an, tức giận”. Tương tự như vậy – nếu một người tu hành bị “dục vọng, hình thức bên ngoài hay cảnh trần” trói buộc trái tim thì làm sao tâm hồn họ có thể tự do?
Giữ vững ý niệm cho đến cùng
Trên đời này không có ai hoặc điều gì mà chúng ta nên ghét bỏ; nhưng lại đầy rẫy những sinh linh đáng thương vì ngu muội cùng với những người tu hành vì tư lợi thiên lệch mà không thể thành tựu Phật đạo; vì vậy chúng ta cần biến tình yêu bên trong thành lòng từ bi lớn lao của Bồ Tát để giúp chúng sinh thật sự xa lìa phiền não và đau khổ.
Thiền tông nói: “Thân xuất gia là ra khỏi gia đình thế tục; tâm xuất gia là ra khỏi gông cùm vô minh phiền não”, thân xuất gia – dù xa rời thế tục vẫn còn mang hình thức tu hành; nhưng tâm vẫn xoay quanh phiền não đau khổ; mang danh nghĩa là đang tu nhưng lòng vẫn theo dòng đời trôi nổi.
Tâm xuất gia – tức là thoát khỏi gông cùm của chính mình; không bị ba độc vô minh bên trong kéo đi; không bị mọi hình thức bên ngoài làm xao động; không bị nghịch cảnh hay khốn khó lay động trái tim chúng ta. Chỉ khi thoát ra mới dùng trí huệ nhìn nhận tất cả chúng sinh. Con người vốn do nghiệp lực mà đến thì phải nhờ nghiệp mà giải thoát sinh tử.
Qúa khứ Đỏ Dương đã từng thực hiện câu nói “Một bát cơm cho ngàn nhà ăn” với tinh thần phóng khoáng tự tại; còn hiện tại Trắng Dương thực hiện “Trong bụi trần vẫn sạch bụi trần” với khí phách càng thêm phi thường giữa cuộc sống bình thường.
Hãy nghĩ về các đệ tử Phật giáo Đạo giáo ngày nay mỗi người đều dùng mạng sống cùng nước mắt viết lên lịch sử Trắng Dương. Mỗi cá nhân đều sở hữu cho riêng mình một bộ kinh – bộ kinh viết bằng “từ bi hoan hỷ” mang tên Tam Cao Phổ Độ.
Kinh nói: “Người trí thức thì vô vi còn kẻ ngu si thì tự buộc mình”, một người thông minh sẽ chẳng cầu xin cái này cái kia mà sống ung dung tự tại. Còn kẻ thiếu trí huệ lại luôn than phiền về điều này điều kia rằng nơi đó bất công hay nơi kia chẳng có tương lai; nếu đưa lòng người vào cõi tịnh thì cõi tịnh chẳng phải biến thành biển khổ nhân gian sao?
“Trái tim chưa giải thoát thì dù ở chân trời góc biển vẫn là khổ”. Nếu việc tu hành dùng cái tôi cố chấp cùng lòng phiền não để đối diện với mọi thứ trên đời này thì thế giới cũng sẽ trở nên xấu xí hơn bao giờ hết. Thay vì vậy hãy dùng lòng từ bi cùng trí huệ để thưởng thức tất cả mọi thứ trên đời!
bởi- Núi Phượng Hoàng Cung Từ Hoàng
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.