Tu luyện Đạo giáo ~ 1-2

Đạo gia tu luyện~1-2

Chúng ta nên chọn thời gian luyện công như thế nào? Đối với người mới bắt đầu, có thể lựa chọn thời gian luyện công để dễ dàng nhận được hiệu quả. Đan đạo cho rằng bốn thời điểm chính là Tý, Ngọ, Mão, Dậu chính là thời điểm đặc biệt mà âm dương khí tương tác và phát triển lẫn nhau, vì giờ Tý là thuần âm sinh dương, giờ Ngọ là thuần dương sinh âm, còn giờ Mão và Dậu thì âm dương tương khắc.

Vào những thời điểm này để luyện công sẽ thuận lợi cho việc cảm nhận sự động tĩnh của âm dương khí, đồng thời cũng dễ dàng sắp xếp bản thân khi không làm việc. Nếu nói về việc chuyên tâm vào đan công thì nên chú trọng vào ba khung giờ Tý, Sửu và Dần, vì giờ Tý là lúc một dương mới mọc lên, giờ Sửu là lúc hai dương đến gần, và giờ Dần là lúc ba dương khai thái; tất cả đều là những thời điểm đặc biệt để luyện khí. Do đó nên luyện công vào giờ Tý để chờ đợi sự trở lại của dương khí thì hiệu quả sẽ dễ đạt được; giờ Sửu lại là lúc hai dương đến gần nên càng dễ thu được khí; nếu không thể đảm bảo thức dậy để luyện công vào hai khung giờ Tý và Sửu thì vào giờ Dần khi ba dương xuất hiện, cơ thể sẽ tràn đầy năng lượng dương; lúc này người bình thường thường sẽ tỉnh lại (ngay cả những người không tu đạo cũng có khả năng như vậy), do đó nên thức dậy ngay sau khi tỉnh lại vào giờ Dần và bắt đầu luyện công để thu nhận năng lượng dương. Nếu không thì khi tỉnh lại mà lại nằm xuống ngủ tiếp thì năng lượng dương sẽ phân tán đi và không còn sử dụng được nữa, như vậy việc tu luyện sẽ mất đi cơ hội tốt.

Luyện khí công có tính chất theo thời gian. Nếu tính theo mười hai khung giờ trong một ngày thì giờ Tý và giờ Ngọ thường là những khung thời gian quan trọng để luyện công. Giờ Tý một dương sinh ra, còn giờ Ngọ một âm sinh ra. Giờ Tý tĩnh cực phục động thường xuất hiện hiện tượng chân khí nảy sinh; chúng ta thường ngồi thiền vào giờ Tý với mong đợi hiệu quả quý giá này; nếu hiện tượng này xuất hiện vào các thời điểm khác thì gọi là “thời điểm sống”. Trong cơ thể con người, sự chỉ huy từ tuyến yên kích thích tuyến thượng thận tiết ra hormone vỏ thượng thận (ACTH) có quy luật sinh lý nhất định. Một ngày mới bắt đầu từ số không (tức 12h đêm tức là giờ Tý).

Xem xét quy luật tiết hormone vỏ thượng thận từ tuyến yên chúng ta thấy rằng sự tiết hormone đạt mức thấp nhất đúng vào hai khung giờ Tý và Ngọ; trong đó giờ Tý thấp nhất bằng không; còn giờ Ngọ thấp thứ hai tương ứng với khoảng thời gian ít năng lượng nhất trong suốt cả ngày hoạt động.

Tại hai khung giờ này ngồi thiền rất dễ đạt được trạng thái tiềm ẩn của vỏ não vừa không hưng phấn vừa không ức chế; đây cũng chính là cảnh giới nhập định. Bởi vì sau khi nhập định thần khí hợp nhất với nhau xuất hiện trạng thái mơ hồ giữa ý thức và tiềm thức; vừa tỉnh táo nhưng lại vô thức trong trạng thái mơ màng nhưng vẫn rõ ràng toàn thân cảm thấy thoải mái và vui vẻ. Giữa sự tỉnh táo và mơ hồ này chính là lúc lượng hormone vỏ thượng thận tiết ra thấp nhất xuất hiện cùng với sự tự điều chỉnh bên trong cơ thể tạo ra biến đổi mới; tuyến yên sẽ tiết ra ACTH gửi đến tuyến thượng thận rồi kích thích tiết ra hormone adrenaline mới kết hợp khiến cơ thể xảy ra biến đổi mới gọi là “giao phối rồng hổ” hay “mầm vàng lần đầu xuất hiện”, tất cả đều được tạo ra thông qua biến đổi mới này.

Các hoạt động và biến đổi nêu trên chính là chức năng điều trị và phòng ngừa bệnh tật do khí công mang lại; đây cũng chính là lý do mà công phu luyện tại các khung giờ Tý và Ngọ có hiệu quả đặc biệt hơn so với các thời điểm khác.

Tuy nhiên đối với việc tu tập Đan đạo thì đây chỉ đơn thuần là một mặt cần biết rằng tất cả các khung thời gian xác định cho việc luyện công đều không phải cố định bất biến;

Đan thư viết: “Thời điểm không dùng lửa, Đông chí không ở tại Tý cùng phương pháp tắm rửa của nó Mão Dậu thành hư.” “Không dễ” ngoài ra còn có “biến dễ”, hơn nữa còn có “trung dễ” tức những khoảng thời gian “sống”, chứ không phải phương pháp chết cứng bất biến cần chú ý trải nghiệm.
 
Vậy sau khi ngồi thiền xong thì nên làm thế nào để thu hồi công lực?

Thu hồi công lực trong Đạo gia gọi là “thoái phù”. Có nhiều phương pháp thu hồi công lực khác nhau tùy theo truyền thống của từng sư phụ. Nói chung sau khi ngồi xong cần phải đặt lưỡi xuống khỏi khẩu cái (vì trong quá trình làm việc lưỡi chạm lên khẩu cái), rồi từ từ mở tay đang nắm lại (trong quá trình ngồi trước đó tay nắm trước rồi mới đặt lưỡi lên khẩu cái), sau đó từ từ duỗi chân về phía trước cho phẳng rồi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối hai bên mắt nhắm lại giữ tâm trí mà không thêm ý niệm gì nữa, Đạo gia còn gọi đây là “văn hỏa phong cố”.

Nghỉ ngơi như vậy một chút khiến khí tích tụ bên trong tự động lan tỏa toàn thân nếu không rất dễ bị tích tụ thành u khí dẫn đến rò rỉ cho đến khi khí vận hóa tới toàn thân mà thôi. Lúc này chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái nhẹ nhàng toàn thân tức đã biểu thị rằng khí đã lan tỏa đầy đủ toàn thân rồi câu nói rằng: “Thoái phù khiến thân nhẹ” chính xác ở đây.

Có thể lúc này thực hiện thêm một lần tự massage cũng tốt cho lưu thông khí huyết. Sau khi “thoái phù” xong mới có thể đứng lên. Một số người tu tập trong quá trình ngồi hay đứng cũng truyền cho nhau những câu thần chú bí mật điều này cũng cho thấy sự nghiêm túc đối với việc “thoái phù”.
 
Có thể hỏi ai có thể tập khí công? Ai có thể thực hành tĩnh công? Loại bệnh nào thích hợp với việc điều dưỡng bằng tĩnh công?

Khi nói về khí công và tĩnh công do nội dung tu tập khác nhau nên chúng ta có thể phân biệt rõ ràng để giúp các đồng tu lựa chọn thực hành dựa trên tình hình thực tế của mỗi người nhằm đạt được hiệu quả tốt nhất.

Nói chung bất cứ ai có khả năng tự kiểm soát bản thân đối với ý niệm của mình nếu cảm thấy bất ổn ngay lập tức ngừng tập hoặc chuyển sang hình thức khác ứng phó như vậy những người tự kiểm soát tốt khi tu tập sẽ tránh được sai lệch.

Nếu tâm trí cứng nhắc thiếu linh hoạt khó kiểm soát bản thân đến khi cơ thể xảy ra hiện tượng đặc biệt mà lại không biết cách ứng phó chắc chắn sẽ gặp vấn đề trong quá trình tập khí công. Nhưng đối với tĩnh công của Đạo gia thì chẳng hạn như giới hạn đặc biệt nào dù nam hay nữ tuổi tác lớn nhỏ sức khỏe yếu hay mạnh tâm trí linh hoạt hay kém đều có thể tham gia. Những người thích vận động hơn thích yên tĩnh nếu muốn thử nghiệm vẫn có khả năng đạt hiệu quả tương đối nhưng so với những người tính cách trầm ổn thì hiệu quả sẽ chậm hơn một chút. Còn loại bệnh nào thích hợp điều dưỡng bằng tĩnh công? Bất kỳ loại bệnh nào liên quan đến tổn thất nguyên bản như chóng mặt đau đầu hoa mắt ù tai tim đập nhanh sợ hãi mất ngủ nhiều giấc mơ lo âu hoảng loạn cáu gắt buồn bã nhiều lo âu nhiều suy nghĩ tình cảm hỗn loạn quên chuyện gặp phải nặng đầu nhẹ chân cơ bắp gầy yếu ăn ít thiếu sức sống dinh dưỡng kém tiêu hóa kém làm việc mau mệt sống thiếu hứng thú…v.v.,

Các triệu chứng này dùng thuốc khó thấy hiệu quả kiểm tra sức khỏe cũng khó phát hiện bệnh ở đâu cách duy nhất chỉ còn cách thực hành tĩnh công hy vọng chữa khỏi bệnh. Dĩ nhiên đây chỉ nhắm tới vài loại bệnh rất hiệu quả đối với điều dưỡng bằng tĩnh công mà thôi. Nếu nhìn từ góc độ tu tập Đạo gia nói chung tác dụng của tĩnh công đối với việc sâu sắc hóa cuộc sống lớn hơn nhiều.
 
Vậy đạt tới cảnh giới nhập định mang lại lợi ích gì cho cơ thể?

Cơ thể con người vốn đã sở hữu khả năng miễn dịch tự nhiên chống bệnh nhưng do sức khỏe suy yếu hoặc gặp phải trở ngại khác dẫn đến khả năng miễn dịch (hệ thống miễn dịch tự thân) khó phát huy gây khó khăn cho việc chống lại bệnh tật và sự xâm nhập của tuổi già. Chức năng của tĩnh công chính là thông qua phương pháp nhập định giúp con người loại bỏ gánh nặng tinh thần hàng ngày tiêu trừ trở ngại về tinh thần lẫn tâm lý phục hồi khả năng vốn có của cơ thể đưa cơ thể trở về trạng thái tự điều chỉnh từng bước tích tụ năng lượng bên trong giúp phát huy tiềm lực vốn có nhằm tăng cường khả năng chống bệnh không chỉ chữa khỏi bệnh mà còn đạt được trạng thái tích cực tự đổi mới kéo dài tuổi thanh xuân phục hồi niềm tin vào cuộc sống mãi mãi giữ gìn sức sống trẻ trung. Hơn nữa trong cuộc sống hàng ngày dù hưởng thụ vật chất đầy đủ nhưng thiếu sót lớn nhất vẫn luôn nằm ở chữ “tĩnh”.

Trong suốt 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày mặc dù cơ thể vẫn nghỉ ngơi nhưng tư tưởng rất khó tìm thấy giây phút thanh bình nào cả Không chỉ lúc tỉnh táo não bộ luôn hoạt động liên tục ngay cả khi ngủ vẫn nằm mơ hơn nữa mức độ cảm giác mệt mỏi trong giấc ngủ giống như lúc tỉnh vậy.

Nếu cứ tiếp tục như vậy qua năm tháng tinh thần tiêu hao càng nhiều các loại bệnh nhân dịp xâm nhập khiến cơ thể từ từ tiến vào trạng thái lão hóa Đối với những người khỏe mạnh bình thường mỗi ngày dành chút ít thời gian làm hai lần bài tập tĩnh nếu kiên trì lâu dài chẳng những phòng tránh được bệnh mà còn kéo dài tuổi thọ kiểu trường sinh này chắc chắn khỏe mạnh tích cực mọi trái cây cuộc sống mỗi ai muốn tu dưỡng đều xứng đáng hưởng thụ.
 
Tiếng ngồi thiền càng lâu càng tốt sao?

Đối với người mới học nếu chưa chắc chắn về khoảng thời gian làm bài tập khó lòng nhận được hiệu quả từ thiền nhưng cũng chẳng phải cứ lâu càng tốt bất kỳ thứ gì vượt quá giới hạn nhất định đều dễ đi tới mặt trái cổ nhân đã nói “Ngồi lâu tổn thương gân” chính vì thế.

Mỹ Đức trong quá trình nghiên cứu sâu sắc đạo học cùng tu tập mỗi ngày giữ ít nhất 2 tiếng thiền (nhưng khi khóa kín thì lấy ~5 tiếng làm chuẩn) đây cũng áp dụng cho điều kiện chuyên môn về tu học bình thường mọi người khó lòng bắt chước Nói chung luyện thiền ban đầu cần đảm bảo khoảng thời gian tối thiểu mỗi ngày giữ khoảng nửa tiếng hoặc một tiếng hoặc nếu tình hình thuận lợi hơn chút nữa Khi đã trang bị nền móng vững chắc rồi bạn hoàn toàn linh hoạt hơn tùy ý kéo dài hay rút ngắn đều mang lại hiệu quả Nhưng cũng chẳng phải vì thế mà lười biếng dẫn tới sao nhãng bởi vì như vậy sẽ chẳng xây dựng thành tích gì cả.

Dĩ nhiên sau khi tiến sâu vào tầng cao cấp của tĩnh功thì mọi nơi mọi lúc đều chẳng cần cố ý phải ngồi nhưng ở đâu đâu cũng đang ở giữa trạng thái thiền định vô hình trung đã vượt qua giới hạn về mặt thời gian.
 
Có phương pháp yêu cầu thư giãn một bộ phận trên cơ thể đúng không?

Tu luyện Đan đạo yêu cầu toàn thân thư giãn một lần thư giãn tất cả mọi nơi đều thư giãn Nếu chú ý thư giãn một bộ phận trên cơ thể rất dễ gây mất cân bằng ở các bộ phận khác dẫn đến phá hoại tổng hòa thư giãn toàn bộ.

Nếu tổng quan chưa thư giãn chắc chắn rằng máu huyết sẽ bị đình trệ tại nơi nào đó gây bế nghẽn thành vấn đề rất dễ xảy ra Chỉ cần đảm bảo toàn thân thư giãn mọi nơi đều thoải mái máu huyết lưu thông toàn thân mà không bị bất kỳ trở ngại nào phục hồi khả năng tự điều chỉnh vốn có của con người.

Với dòng chảy máu huyết lưu thông liên tục hàng ngày tích tụ giúp củng cố hình dáng bảo vệ sức khỏe kéo dài tuổi xuân Tiến xa hơn nữa kết hợp tinh khí thần đạt tới tầng cao cấp hơn nữa về tu dưỡng.

bởi-Phong Hoàng Sơn Mạch Từ Hoàng Cung

Để lại một bình luận