Khởi thức linh trí (3)
Bảy năm trước, tôi luyện khí công dẫn đến điên cuồng. Cơ chế khí động đã kiềm chế cơ thể. Sau đó, tôi gặp một cơ hội đến đền lớn cũng linh động. Không khác nhiều so với khí động. Tay thường kết ấn.
Hướng về Bồ Tát mà vận động. Như thể giao tiếp hai chiều với Bồ Tát. Mỗi vị Bồ Tát thời gian không cố định.
Và khí động vận động bốn phương tám hướng. Nếu không có ý niệm thì theo cơ chế khí mà vận động. Hầu hết giống như thái cực quyền. Nếu thêm ý niệm có thể biến hóa như “khỉ say”, quyền nhanh chóng, v.v.
Cầm kiếm thì có thể múa. Cầm gậy thì có thể vung. Cầm quạt thì có thể nhảy múa. Tất cả đều là sự chuyển động của khí cơ. Như xoay tròn, nhảy múa, bước đi, tư thế yoga. Khí động và linh động đại khái tương tự nhau.
Những người mới khởi thức cần phải có nhận thức đúng đắn về linh động. Người xưa nói: tu thân dưỡng tính. Là luyện thân hay tu tâm?
Luyện thân chỉ cần tìm một mảnh đất cỏ phẳng phiu hoặc không gian trong nhà là đủ. Không khởi lên bất kỳ ý niệm hay suy nghĩ nào. Theo năng lực linh mà vận động. Về nhận thức chính là luyện thân. Không làm điều gì khác trong suy nghĩ, đại khái sẽ không xảy ra rắc rối.
Nếu đi theo hướng tu tâm, cũng cần phải có nhận thức đúng đắn. Thân vận động mà ý không khởi lên. Quan sát tâm không dao động. Thấy bất kỳ hình tướng nào hay bất kỳ cảnh giới nào, dù là pháp giới hay thông tin từ người khác, tâm đều không bị lay chuyển.
Một lòng quan sát tự tâm làm chủ, không làm điều gì khác trong suy nghĩ thì sẽ không bị lộn xộn. Linh động sẽ hiện ra nhiều phương diện khác nhau. Đôi khi khi vận động sẽ mở miệng nói ngôn ngữ linh thiêng, hiện ra trạng thái như trẻ con tập nói hoặc lời nói trẻ thơ, dáng vẻ say sưa “vũ điệu cổ điển”.
Kết bất kỳ ấn nào cũng không khởi lên bất kỳ ý tưởng nào thì sẽ không khiến bản thân rơi vào cõi ma quái, sợ rằng tự tâm bất định theo lời của người khác mà nhảy múa; lời trẻ thơ “Thái tử ký”, dáng vẻ say sưa “Ký Giác Công”, và rất nhiều danh hiệu Bồ Tát khác.
Nếu bản thân không tu hành mà mượn thân để tu hành thì chỉ chiếm hữu tạm bợ; dù có tu dưỡng nhưng không vì mình mà tu hành thì cuối cùng vẫn là một cuộc chơi vô nghĩa thôi; hành giả hãy thử nghĩ xem hôm nay có bao nhiêu thần Phật đang ở trước bàn thờ ký chơi tại Đài Loan.
Có ba loại hiện tượng khi linh hoạt.
Một loại tự phát sinh linh.
Loại thứ hai là do người khác dẫn dắt giúp sinh linh.
Loại thứ ba là pháp giới phụ thuộc dẫn dắt mà sinh linh.
Dù là loại khai linh nào đi nữa, trong quá trình tu tập đều phải thanh tẩy bản thân; loại bỏ sự can thiệp từ pháp giới mượn thân xác.
Các hiện tượng dễ dàng hiển lộ nhất: trước khi linh hoạt thường ợ hơi muốn nôn hoặc khóc lóc (thường xuyên khóc). Khi linh hoạt mặt mày dữ tợn với tiếng nói ác độc hoặc xuất hiện các âm thanh hay hình dạng của các loài vật (hiện trạng này kéo dài lâu dài chứ không phải một hai lần).
Gặp những hiện tượng như vậy nên dừng lại việc tu tập; cơ thể đã bị ngoại linh phụ thuộc; nên thanh tẩy cơ thể trước rồi mới tiếp tục luyện tập.
Khi hành修 nếu mượn sức mạnh thần linh thì đã ở trong ma đạo rồi; hành修 cần rõ ràng về lòng mình; nếu thấy chân tâm sẽ tự hiểu rõ; vốn dĩ đã đầy đủ mọi pháp; vốn chẳng dao động nơi thanh tịnh; một lòng chứa đựng hai vật đã ở trong vọng tưởng rồi.
Cần kính trọng các thần Phật Bồ Tát để tương ứng với tinh thần của họ; tôi chỉ là phàm phu xác thịt, làm sao gặp được thánh thần? Người tu tập nên có sự tự biết mình.
Trên đây chỉ là trải nghiệm cá nhân; mỗi phương diện của việc hành修 đều tồn tại và không có đúng sai gì cả; chỉ cần thực hiện thoải mái và yên lòng là được.
bởi – Thầy Liu Hongming