Trăm loại quán tưởng, vô thường là số một

Hàng trăm loại quán tưởng, vô thường là điều quan trọng nhất.

Phật mở cửa giáo pháp, trước tiên giảng về vô thường. Tại sao? Bởi vì vô thường là điều mà phàm phu ngoại đạo, các vị Phật và Bồ Tát đều biết rõ. Vô thường là cánh cửa vào Phật môn, muốn vào Phật môn thì trước tiên phải quán về vô thường. Ai có thể sâu sắc quán về vô thường thì sẽ vào được phòng của Như Lai.

Vô thường có hai nghĩa sâu và nông. Nghĩa nông chỉ thấy vô thường mà không thấy các pháp không có tự ngã, rỗng không, tịch tĩnh Niết Bàn; nghĩa sâu thì từ cái nhìn về vô thường mà thấy các pháp không có tự ngã, các pháp rỗng không, từ đó mà vào được tri kiến của chư Phật.

Vô thường có hai cách nhìn: thánh và phàm. Cách nhìn phàm thấy có vật sinh ra, thấy có vật diệt mất, do đó nói về vô thường, thực ra không biết chân lý của vô thường; cách nhìn thánh thấy sinh không phải là sinh thật, diệt không phải là diệt thật, do đó nói rằng vô thường như huyễn hóa, đó mới là người thật sự thấy được vô thường.

Cái nhìn của phàm phu về vô thường là cái vô thường có tự tính; cái nhìn của chư Phật Bồ Tát về vô thường là cái vô thường không có tự tính. Phàm phu thấy vô thường nhưng lại củng cố quan niệm sai lầm rằng sự vật có tự tính; còn Phật Bồ Tát thấy vô thường và phát sinh cái nhìn rằng các pháp không có tự tính, thoát khỏi sự sinh diệt.

Phàm phu vì thấy vô thường mà phát sinh cảm thán, bi quan và chán ghét, chịu đựng muôn vàn khổ đau; còn chư Phật Bồ Tát vì thấy vô thường mà phát sinh an nhiên, vui vẻ và chính kiến bất sinh bất diệt, thoát khỏi luân hồi, vào Niết Bàn và hưởng thụ chính niệm an lạc.

Những người khéo léo quán về vô thường sẽ từ nghĩa nông tiến vào nghĩa sâu, từ cái nhìn phàm tiến vào cái nhìn thánh; từ cái nhìn có tự tính chuyển sang không có tự tính; từ cái nhìn sinh diệt chuyển sang bất sinh bất diệt; quay trở lại luân hồi để vào Niết Bàn sẽ chuyển đổi từ ràng buộc thành giải thoát, thực sự không hề giả dối!

Hàng trăm loại quán tưởng cũng chẳng bằng quán tưởng về vô thường là điều quan trọng nhất. Những ai luôn nghĩ đến sự vô常 sẽ không phát sinh vọng tưởng cũng như chấp trước; sẽ không khởi lên mong cầu hay tạo tác; họ sẽ vào được pháp rỗng không và đạt đến trạng thái bất động; họ sẽ thoát khỏi luân hồi và đạt được giải thoát; họ sẽ tiêu diệt mọi khổ đau và nhận được hạnh phúc.

Công đức của việc tu tập quán tưởng về sự vô常 thì ngay cả những bậc Phật trong hoa sen cũng khó lòng diễn đạt hết. Các vị Phật trong quá khứ đều đã từng sâu sắc quán sát sự vô常 để đạt được giải thoát và đều đã từng liên tục quán sát sự vô常 để thu hoạch an lạc. Tất cả chư Phật trong ba đời đều nhờ vào sự vô常 mà đạt được giải thoát!

Sâu sắc quán sát sự vô常 thì biết rằng chẳng sinh ra gì cả; sâu sắc quán sát sự vô常 thì thoát khỏi luân hồi; sâu sắc quán sát sự vô常 thì đạt đến Niết Bàn; sâu sắc quán sát sự vô常 thì thành tựu giải thoát. Người thật sự thấy được sự hữu hạn này giống như chư Phật vậy. Giáo pháp của Đức Phật rất sâu xa bắt đầu từ việc hiểu rõ về sự hữu hạn này; cánh cửa của Phật môn rất rộng lớn mở ra bởi vì hiểu rõ về điều này.

Các con của mười phương Đức Phật nên tu tập trước tiên việc quan sát về sự hữu hạn trong tất cả giáo pháp của Đức Phật. Quan sát trời đất hãy nhớ tới điều này; quan sát thế giới hãy nhớ tới điều này; quan sát thân tâm hãy nhớ tới điều này. Trong thế gian này với muôn loài chủ khách hãy hành thiền theo cách nghĩ đến điều này để phát triển trí tuệ như Đức Phật giải thoát!

by- Trung tâm Thiền định Đại viên mãn Như Lai Vô úy Đài Loan

Để lại một bình luận